
Scarlett Helga Sinclair
Tuổi
22
Quốc tịch
Anh
Patronus
???
Tính cách
Tựa như hai mặt đối lập của một đồng xu cùng song hành tồn tại.
Một, Scarlett Sinclair là một dãy biến thiên của những phép tính tưởng đơn thuần, vô tri mà tinh tế đến khắc nghiệt bằng vài trường quy luật của những số tự nhiên viết nên bởi chỉ mười chữ số. Người ta bảo toán học và những triết lý sâu xa chỉ dành cho nam giới, nhưng nàng, đứa con rơi của một quý tộc, định sẵn bị người đời phỉ nhổ, đứa con gái chẳng có lấy chút quyền lực và chỗ đứng trong xã hội phân tầng lắt léo, thứ vị thế hèn yếu như được định sinh ra để mặc người thao túng, định đoạt… nàng không cho là như thế.
Và một nữa, lại là nàng Helga chẳng thuộc về bất cứ một vòng tròn luân lý nào trong cái xã hội phức hợp đầy toan tính và trói buộc luẩn quẩn ấy, với những sắc hương ngọt ngào mà đắm đuối, đắng chát lại cay nồng, và choáng váng đến dây dưa, như mê say nơi đầu lưỡi xuống dần tới cuống họng và thấm vào hồn người, như kết hợp tinh mỹ từ những sợi vỏ chanh tan nhẹ trong thức rượu nồng nàn ấp sâu trong hầm đá qua tới hàng thập kỷ.
Ngoại hình
Một mảnh trăng lưỡi liềm bàng bạc treo trong đêm khuya thanh vắng, khi những vì sao trở nên mong manh, yếu ớt đến xa vời. Là nàng, đơn thuần và bình dị, lại thanh nhã và kiêu sa. Một nét đẹp xuyến xao và thuần khiết tới mức khiến bao kẻ mộng tưởng muốn bóp nát và tô màu của vận đời đen bạc, lại bao kẻ khác muốn tôn thờ cùng tiếc thương.
Nàng, là nàng thơ mà bao tâm hồn lạc lối muốn dâng nguyện tình si đến trầm mê, khắc khoải.
Tiểu sử
Người ta nói những trái táo sẽ chẳng rơi xa khỏi cây táo bao giờ, mẹ có biết không? Mẹ, mẹ có biết không, mẹ?
Nàng đã nhìn thế giới, chẳng qua khung cửa vuông bạc màu trần trụi hay những lăng kính mạ bạc chói chang, mà qua đôi cửa sổ tâm hồn chất chứa những nhàu nhĩ của người đàn bà từng một thời xuân sắc với ánh nhìn sáng tựa trời sao giữa đêm hè lồng lộng.
Nàng chẳng trách vì những tháng năm khốn khó nơi ổ chuột tồi tàn hay những khinh khi nơi phố thị phồn hoa và những vàng son vốn chẳng thuộc về mình. Nàng cũng chưa từng trách vì những tối tăm hay mục rữa của hồn người, và những chênh chao của kiếp sống bon chen với những lợi lộc mờ mắt kẻ lầm đường.
Mà nàng phiền, vì những đớn hèn và tủi nhục của người đàn bà đã sinh ra nàng, với nhân danh tiếng gọi của tình yêu trái lẽ. Nàng sẽ chẳng lên án tình yêu đâu, nhưng mẹ nàng, bà có thấy rằng mình bạc nhược, ngu muội tới mức nào, khi nhẫn nhịn với giày xéo cùng ban ơn?
Người ta nói những trái táo sẽ chẳng rơi xa khỏi cây táo bao giờ, mẹ có biết không? Mẹ, mẹ có biết không, mẹ?
Gallery
Click to view
