
Sergio Battista
Tuổi
29
Quốc tịch
–
Patronus
???
Tính cách
Sergio Battista là một kẻ nói cười dễ dãi nhưng giữ người khác cách mình một sải tay. Hắn có tài quan sát người – không để thấu hiểu, mà để điều khiển.
Giả thân thiện để sống sót, giả sang trọng để không bị coi thường. Luôn giữ chủ động trong mọi cuộc trò chuyện, nhưng tuyệt nhiên không để ai chủ động bước vào bên trong hắn.
Cuối cùng là, hắn không tin vào sự tử tế lâu dài, vì chưa từng thấy ai giữ được điều đó với mình.
Ngoại hình
Nhắc tới “Phù thuỷ đỏ” – có lẽ người ta sẽ nghĩ tới kiểu huyền bí mơ hồ, nhưng thực tế khi gặp sẽ chỉ thấy hắn chẳng khác gì kẻ lang thang vất vưởng. Với trang phục giản dị, áo sơ mi mỏng trắng xắn quá khuỷ, quần tối màu vừa vặn, và đôi bốt da đã mòn gót, phụ thêm vòng vàng sáng loáng ở tay để trang trí. Trông thật dở người.
Điều nổi bật của gã ở mái tóc đỏ rượu, đậm hơn đồng, mềm hơn máu, buộc lỏng bằng một sợi dây da cũ khi làm việc, và bung xoã khi hắn muốn “gây ấn tượng.” Làn da nâu đồng ấm, mang sắc rám của người từng sống dưới nắng xích đạo, điểm vài tàn nhang mờ như bụi quế vương trên má – tàn tích của một tuổi thơ giữa Sri Lanka nhiệt đới.
Thứ khiến người ta dừng lại ở gương mặt hắn lâu hơn là đôi mắt nâu xám lạ lùng, không rõ là màu trà đục của chiều mưa, hay là tro tàn của điều gì đã cháy từ lâu.
Sergio không đẹp kiểu quý phái, cũng chẳng gọn gàng như thương gia – hắn là một gã kể chuyện, một người “giống ai đó bạn từng gặp ở bến tàu, trong giấc mơ, hay ở một góc bàn cafe cũ kỹ nơi có người vừa biến mất.”
Tiểu sử
Sergio Battista sinh ra tại thành Colombo, Sri Lanka, là kết quả của mối tình vụng trộm giữa một quý tộc Ý – con trai một thương nhân buôn trà giàu có và một nô dịch người bản xứ bị ép phục dịch cho giới chủ thực dân.
Cha mẹ Sergio chết trong một cuộc trấn áp đẫm máu của binh lính Anh khi hắn mới lên 12 tuổi. Được mẹ nhét vào một thùng trà để trốn, Sergio thoát chết và từ đó mang trong lòng một sự thù hận âm ỉ đối với đế quốc và tầng lớp thống trị.
Sergio lên một con tàu buôn trà về Luân Đôn, trà trộn làm kẻ khuân vác. Không ai nhận ra hắn là một kẻ trốn thoát – người lai, nghèo hèn, không quốc tịch, không tên tuổi. Hắn sống lang bạt trong những khu ổ chuột ẩm mốc của East End, ban ngày làm nghề lau dọn, ban đêm ngủ trong những xó tăm tối bên bến tàu.
Sống trong môi trường khắc nghiệt, Sergio phát triển khả năng đọc người chỉ qua ánh mắt và ngữ điệu – một bản năng sinh tồn. Hắn học cách bắt bài tâm lý của người đối diện, biết khi nào họ nói dối, che giấu điều gì, hoặc mong muốn điều gì. Ban đầu chỉ dùng để kiếm ăn, trộm vặt, hoặc lừa gạt nhẹ.
Sau này, khi nhận ra khả năng đó có thể làm “trò biểu diễn”, Sergio bắt đầu hành nghề thầy bói ở các góc phố, quán rượu, hội chợ. Hắn tự xưng là “Phù thủy đỏ” – tên gọi đến từ chiếc áo choàng rách màu rượu vang mà hắn luôn mặc, từng là di vật của mẹ. Người dân Luân Đôn gọi hắn như một gã lang thang lập dị, nhưng có một số khách hàng sẵn sàng trả tiền để được hắn “soi thấu tâm can”.
Vào ngày mưa tầm tã đó, ở người cuối cùng tới tìm hắn xem bói, trong đầu Sergio bỗng loé lên những kí ức mà hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ, và rồi.. mọi chuyện cứ thuận theo lẽ của nó.
Gallery
Click to view
