[Form] Đăng ký nhân vật (15 slots)
Giới hạn slot: 15 slots
Sau khi vượt quá 15 slots, mình sẽ tạm đóng đăng ký và chốt những bài đã được đăng vào topic.
Tùy vào nhu cầu mà mình sẽ có dự định mở thêm đăng ký.
Trước khi đăng ký
Phiền bạn đọc qua nội dung của nội dung sau để biết bối cảnh câu chuyện và cách câu chuyện khởi đầu:
- Topic giới thiệu: https://refugeesfog.com/viewtopic.php?t=7
- Chương khởi đầu: https://refugeesfog.com/viewtopic.php?p=40
- Nội quy của trò chơi: https://refugeesfog.com/viewtopic.php?t=25
Nhân vật của bạn là muggle-born. Bạn mang bên mình một câu chuyện riêng, và bận rộn với cuộc sống của riêng mình, không một chút hay hấn gì về thế giới của thần bí và phép thuật.
Về hình ảnh nhân vật
Để đỡ hạn chế trong việc chọn hình ảnh, Refugees of the Fog không ràng buộc quy định về phục trang hay ngoại hình trong hình ảnh nhân vật.
Tuy nhiên trong miêu tả bằng chữ viết, khuyến khích bạn miêu tả sao cho hợp lý với thời đại (Ví dụ như: không sử dụng thiết bị điện tử). Bối cảnh và nội dung trò chơi diễn ra vào năm 1851.
Mẫu đăng ký
Code: Select all
[template=plain]
[b]Tên[/b]:
[b]Tuổi[/b]: 15 ~ 29
[b]Quốc tịch[/b]:
[b]Tính cách[/b]:
[b]Miêu tả ngoại hình[/b]:
[b]Sơ lược/tiểu sử[/b]:
[u]Hình ảnh[/u]:
*Bạn có thể gửi ảnh qua discord sau khi post bài đăng ký.
*Hoặc nếu rành hơn về cách dùng ảnh trên forum, bạn cũng có thể dụng dịch vụ host ảnh như lensdump (https://lensdump.com/) hay postimages (https://postimages.org/) để up ảnh.
[/template]My signature
PROFILE:
Tên: Aine Hortensia.
Tuổi: 17.
Quốc tịch: Anh.
Tính cách:
Sinh ra với bản tính thân thiện, nhẹ nhàng nhưng Aine lại rất dễ nhát, dễ ngại khi tiếp xúc với người khác khiến cho cô từng bị mọi người trêu là có cái tật hay nói lắp. Đặc biệt là khi quá ngượng thì hai bên tai cô sẽ đỏ lên như một trái ớt chín. Lên đến tuổi thành niên, cô đã tiến bộ trong khả năng giao tiếp và bớt sợ người hơn nhưng nếu ở trong một cuộc nói chuyện có nhiều hơn bốn thành viên thì Aine sẽ đỏ ửng hai bên tai mất.
Miêu tả ngoại hình:
Cao 1m63, Aine có một cặp mắt màu vàng hổ phách và mái tóc màu vàng chanh nhưng có pha vào một chút xám trong đó. Cô thường hay dùng một chiếc nơ nhỏ để buộc một bên tóc, đặc biệt cô thích buộc sao cho nó nhìn thành một búi tóc. Aine thích mặc loại áo sơmi hoa trắng cùng váy dài và khoác thêm áo khoác bên ngoài.
Tiểu sử:
Về lai lịch của Aine, có thể nói cô đến từ một gia đình đúng chuẩn kiểu mẫu thời ấy gồm bố, mẹ và con cái. Cô sống trong một gia đình có ba người con nên dù thuộc tầng lớp trung lưu nhưng bố mẹ Aine cũng khá chật vật về tài chính. Dù vậy, họ vẫn rất cố gắng để cả ba đứa con được trải nghiệm đầy đủ việc đi học.
Khi lớn lên tới tuổi mười lăm, dù không được phép nhưng Aine đã lén bắt đầu làm thêm tại quán ăn của dì Letty, một người họ hàng, cô cố kiếm thêm ít tiền sinh hoạt để không cần dựa dẫm nhiều vào gia đình.
Cuộc sống của Aine cứ thế như một giai điệu nhẹ nhàng và đầy “ổn định” đến mức khiến cho cô quên bẵng đi những điều kì lạ mà trước kia mình từng trải qua. Nhưng có lẽ, đâu đó bên trong tiềm thức, cô vẫn mong muốn một thứ gì đó mới mẻ và đột phá khỏi cuộc sống đời thường này. Vào một đêm mưa, Aine bỗng nhiên bị sốt nhẹ và cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến làm cô gái ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh lại, cô chỉ có thể mơ hồ nhớ được là mình đã kí tên vào một tờ giấy nào đó. Có lẽ giấc mơ này là để thông báo Aine nên mong đợi những gì sắp diễn ra chăng?
Hình ảnh:

Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Tên: Aine Hortensia.
Tuổi: 17.
Quốc tịch: Anh.
Tính cách:
Sinh ra với bản tính thân thiện, nhẹ nhàng nhưng Aine lại rất dễ nhát, dễ ngại khi tiếp xúc với người khác khiến cho cô từng bị mọi người trêu là có cái tật hay nói lắp. Đặc biệt là khi quá ngượng thì hai bên tai cô sẽ đỏ lên như một trái ớt chín. Lên đến tuổi thành niên, cô đã tiến bộ trong khả năng giao tiếp và bớt sợ người hơn nhưng nếu ở trong một cuộc nói chuyện có nhiều hơn bốn thành viên thì Aine sẽ đỏ ửng hai bên tai mất.
Miêu tả ngoại hình:
Cao 1m63, Aine có một cặp mắt màu vàng hổ phách và mái tóc màu vàng chanh nhưng có pha vào một chút xám trong đó. Cô thường hay dùng một chiếc nơ nhỏ để buộc một bên tóc, đặc biệt cô thích buộc sao cho nó nhìn thành một búi tóc. Aine thích mặc loại áo sơmi hoa trắng cùng váy dài và khoác thêm áo khoác bên ngoài.
Tiểu sử:
Về lai lịch của Aine, có thể nói cô đến từ một gia đình đúng chuẩn kiểu mẫu thời ấy gồm bố, mẹ và con cái. Cô sống trong một gia đình có ba người con nên dù thuộc tầng lớp trung lưu nhưng bố mẹ Aine cũng khá chật vật về tài chính. Dù vậy, họ vẫn rất cố gắng để cả ba đứa con được trải nghiệm đầy đủ việc đi học.
Khi lớn lên tới tuổi mười lăm, dù không được phép nhưng Aine đã lén bắt đầu làm thêm tại quán ăn của dì Letty, một người họ hàng, cô cố kiếm thêm ít tiền sinh hoạt để không cần dựa dẫm nhiều vào gia đình.
Cuộc sống của Aine cứ thế như một giai điệu nhẹ nhàng và đầy “ổn định” đến mức khiến cho cô quên bẵng đi những điều kì lạ mà trước kia mình từng trải qua. Nhưng có lẽ, đâu đó bên trong tiềm thức, cô vẫn mong muốn một thứ gì đó mới mẻ và đột phá khỏi cuộc sống đời thường này. Vào một đêm mưa, Aine bỗng nhiên bị sốt nhẹ và cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến làm cô gái ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh lại, cô chỉ có thể mơ hồ nhớ được là mình đã kí tên vào một tờ giấy nào đó. Có lẽ giấc mơ này là để thông báo Aine nên mong đợi những gì sắp diễn ra chăng?
Hình ảnh:

Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Last edited by njnc_skn on Mon Jul 07, 2025 12:14 am, edited 2 times in total.
- serein.tsuyu
- Posts: 2
- Joined: Mon Jun 30, 2025 3:29 pm
Tên: Iofiel Aimé
Tuổi: 25
Quốc tịch: Pháp
Tính cách:
Thoạt đầu, người ta thường cảm thấy Iofiel có cái vẻ tĩnh lặng khó gần, thậm chí là có phần thụ động. Thế nhưng khi chủ đề chạm đến điều nàng quan tâm, nhất là những điều nằm trong chuyên môn của nàng, thì hóa ra Iofiel lại là người nhiệt thành hơn bất kỳ ai, hăng say đến một cái mức mà nếu không chú ý thì lại thành chia sẻ quá đà.
Vấn đề chỉ đơn giản là có dò ra được tần số chung với cô nàng mộng mơ này hay không mà thôi.
Miêu tả ngoại hình:
Iofiel cao 165cm, có mái tóc vàng búi thấp được cài lại bằng một chiếc kẹp hình bướm bằng bạc và màu mắt đỏ như hồng ngọc nép mình sau cặp kính tròn. Trên gương mặt có tàn nhang. Vì đặc trưng nghề nghiệp, nàng thường hay xuất hiện trong những bộ tây phục trắng và đen được cắt may tỉ mỉ, kiêu hãnh cài chùm nho vàng trên ngực áo.
Nếu phải mặc thêm áo khoác, nhất định phải là một chiếc măng tô màu đỏ tươi.
Sơ lược/tiểu sử:
Không thể dung hòa lý tưởng của bản thân và truyền thống gia đình, Iofiel rời nhà một mình lang bạt đến thủ phủ rượu vang Bordeaux nằm ở miền tây nam nước Pháp. Trong lúc chật vật cân bằng giữa học tập và mưu sinh, tại một quán rượu tồi tàn mà Iofiel đang làm thêm, nàng gặp được người thầy của mình - người sẽ dẫn dắt nàng từng bước, từng bước tiến sâu vào thế giới diệu kỳ của những chùm nho.
Và rồi sau sáu năm, mọi nỗ lực đã được đền đáp, hạt giống gieo xuống đã đơm hoa trổ quả. Dưới ánh đèn dầu của chính quán rượu năm xưa, Iofiel được thầy tự tay cài lên ngực áo chùm nho vàng - huy hiệu sommelier.
Đêm hôm ấy, trời mưa tầm tã trên đường nàng trở về nhà trọ. Dường như, Iofiel đã có một giấc mơ.
Hình ảnh: credit to Bạch Diễm (FB)
https://drive.google.com/file/d/139uB1C ... sp=sharing
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Tên: Augustus S. Remington
Tuổi: 19
Quốc tịch: Anh Quốc - Lancashire
Tính cách: Bề ngoài thường thể hiện mình là người lơ mơ, không quan tâm nhiều đến xung quanh nhưng thực ra rất thích hóng hớt mấy việc thú vị, đôi khi hóng chuyện đến quên luôn thứ đang làm. Khi không đi làm camera chạy bằng cơm thì Augustus trông tương đối thân thiện, cũng thích bắt chuyện với người khác, chỉ là thi thoảng sẽ hay thể hiện sự thẫn thờ buồn chán mỗi khi ở một mình.
Miêu tả ngoại hình: Tóc nâu hơi ánh đỏ, mắt xanh nhạt. Cao 1m81. Thường ăn mặc khá đơn giản, hay đội một cái mũ bêrê cũ bất kể thời tiết. Dáng người gầy, biểu cảm thường thấy trên gương mặt là kiểu mơ màng hoặc nhíu mày suy nghĩ.
Sơ lược/tiểu sử: Sinh ra trong một gia đình đông con ở vùng ngoại ô Anh Quốc, Augustus sống một cuộc đời không có gì quá đặc biệt cho đến ngày nay. Đương nhiên cậu ta thi thoảng cũng tự hỏi về mấy điều kì lạ mình từng trải nghiệm, nhưng rồi cũng cho qua mà tập trung vào cuộc sống trang trại của mình. Dù sao thì ở trang trại lớn, cậu ta bận đến mức muốn nghĩ linh tinh nhiều cũng không thể, mà có nghĩ thì cũng không có người để tám chuyện hay chia sẻ cùng.
Cho đến một ngày, Augustus mơ thấy một giấc mơ kì lạ, như dấu hiệu cậu ta sắp thoát khỏi cuộc sống cùng bò gà cừu và mấy luống củ cải rồi.
Hình ảnh:
(Phiền GM cho mình xin phép bổ sung ảnh nhân vật sau.)
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Đăng thay cho player
---
Tên: Lorldre Soldr.
Tuổi: 27.
Quốc tịch: Nga.
Tính cách: Phóng khoáng - tùy hứng, thoải mái, tự do, lười biếng - trì trệ, vui tính - trêu chọc, cả thèm chóng chán, bình thản - thờ ơ - điềm tĩnh, tận hưởng - ưa khoái lạc, hiếu kỳ - ham học, tỉnh táo, thực tế - dễ chấp nhận - dễ từ bỏ, lơ đãng, nội tâm, cá tính - tuân theo lý tưởng riêng, dũng cảm, tôn trọng, lịch sự, sòng phẳng, tinh ý, cẩn trọng, hay suy nghĩ, sống nội tâm, lý trí, tốt tính.
Ngoại hình:
1m68, 52kg.
Nó gầy, cơ bắp không phát triển, da nó nõm trắng và ngũ quan hài hòa. Nó cười trông hiền dịu nhưng gương mặt quá độ nhạt nhòa để được ghi nhớ. Mắt nó nâu quánh hổ phách, tóc đồng màu. Khí chất trung tính - bất phân nam nữ.
Tiểu sử:
Là đứa nhà khá giả, nó phải thành thật là cuộc sống quá đỗi hạnh phúc. Nó được lớn lên rất tốt. Dù nhìn thấy mấy thứ kì lạ - thể chất khác người. Gia đình vẫn luôn hiểu cho nó, và lắng nghe những lời nó tâm sự. Cho đến sau này, nó vẫn nghe - hiểu lời răn rằng nên giữ bí mật cho cái thể chất đặc biệt ấy.
Vừa đón tuổi 17, nó bắt đầu chán nản với những bước đi được định sẵn. Khi mà tất cả, với nó - thật vô nghĩa - khi mà chính những gì nó đang cảm nhận dường như chẳng có thật. Nó quyết ngao du khắp nơi để khám phá, không chỉ bản thân, mà còn là thế giới.
Vào đêm nọ mưa rơi quạnh hiu, chôn mình trong quán trọ Luân Đôn - nó chợt có một giấc mơ, một giấc mơ sau ngày dài mệt mỏi bất ngờ với cơn sốt - đau đầu chốc dội. Dẫu giấc mơ ấy mới sao mờ nhạt, nhưng khi đón bờ nắng sớm mai - linh tính nó mách bảo tương lai đã đổi thay, vạn vật nay sáng tỏ.
Hình ảnh: [Xin phép cho mình được gửi sau].
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
My signature
Tên: Kirilov
Tuổi: 15
Quốc tịch: Anh
Tính cách: Trong mắt người khác, Kirilov là một đứa trẻ khiêm tốn, tò mò vừa đủ - Sẽ chỉ đứng từ xa nhìn chòng chọc món đồ nọ và sẽ chạy biến khi bắt gặp ánh mắt của bất cứ ai. Tuy nhiên, đối với những người thân thiết xung quanh, họ lại đánh giá Kirilov là một đứa lanh lợi, hoạt bát dẫu rằng đứa trẻ ấy đôi lúc sẽ có những ý tưởng kì lạ.
Miêu tả ngoại hình: Kirilov cao xấp xỉnh 1m53, tóc hung đỏ, mắt xanh cùng ba nốt ruồi ở dưới mắt trái, tai phải và miệng; vóc người cu cậu gầy nhom, nhỏ thó. Kirilov thường mang những món đồ quá khổ trên người, chẳng hạn như chiếc áo dài quá nửa mông lỗ chỗ rách (nhưng ấy vẫn còn ấm và mới cóng, đứa trẻ biện hộ) hoặc rằng cái quần phải xắn đâu đấy ba tâng mới tạm xem là vừa vặn.
Sơ lược/tiểu sử: Đứa trẻ được một thương lái nhặt về sau một chuyến hành trình ghé ngang một xứ rất lạnh. Đứa trẻ được nuôi lớn trong biển, nó có mùi của biển, rất thuộc những cánh chim và rất hay trò chuyện với đàn cá. Là đứa trẻ duy nhất trên tàu, Kirilov thường loanh quanh với rổ khoai gọt dở cùng quyển sách truyện mà cha gửi gắm dọc những chuyến hải trình và cũng từ đó đứa nhỏ đã tập tành tưởng tượng.
"Chú Paul, cháu có nên chuẩn bị trà cho họ - Những cô tiên răng đã ghé hồi qua - vào đêm nay không?" Kirilov hỏi ông chú béo mẫm đi cùng với một đôi mắt sáng hửng, sau khi đã giải thích cho chú ấy tường tận những gì mà cậu nghĩ đã xảy ra vào đêm qua.
"Chú nghĩ cháu không nên lẻn vào bếp trộm đồ cho bọn chuột nữa." Chú béo cười rộ lên, đôi tay to sộ vỗ vào lưng cậu, đau điếng.
Và họ tiếp tục loanh quanh giữa phố London, một vài giờ trước khi Paul đau đầu bởi cơn cảm mạo (?) đã đẩy Kirilov bé nhỏ - Một đứa chả biết bệnh tật là gì đâu - vào thế li bì, người hâm hấp, nóng hổi. Paul không giỏi chăm sóc người ốm, có lẽ khi ấy lão đã vịn vào tất thảy mọi nguyên do khả dĩ để trả lời bác sĩ nhưng sau rốt, chẳng ai nghĩ nguyên căn thực sự là do bởi một cơn mơ.
Hình ảnh:
https://images2.imgbox.com/67/5a/6HH7dCKh_o.jpg
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
- demiselessexistence
- Posts: 5
- Joined: Sat Jul 12, 2025 4:52 am
Tên: Bắc Xuyên
Tuổi: 28
Quốc tịch: Trung Quốc
Tính cách: Nhờ công sức bồi dưỡng và chấn chỉnh nếp sống qua nhiều năm chung sống của chị hôn thê, đời sống lẫn tính cách của Bắc Xuyên cũng đã được cải thiện đáng kể. Tính tình anh giờ đây ổn định, là người biết lựa lời suông tai người nghe, đồng thời cũng sẽ lấy lắng nghe làm quy cách giao tiếp trọng tâm, chỉ cần người đối diện có nhu cầu biểu đạt, đóng góp ý kiến, Bắc Xuyên anh sẽ không bao giờ ngắt lời hay phủ nhận. Ấn tượng bề mặt chung, anh là người hướng thiện, tuy không thể đa sầu đa cảm, song cũng là người biết phân biệt rõ đúng sai trái phải, công tư phân minh.
Miêu tả ngoại hình: Dáng vấp đơn thuần gầy còm, trái ngược với độ chiều cao "tương đối đáng sợ" và chức danh tôn quý của một Phật gia, Bắc Xuyên mang một vẻ bề ngoài đơn giản: Tóc anh đen dài, mắt sắc chu sa, không trang định màu mè, chẳng điểm trang nổi trội, chỉ có một gương mặt với các góc cạnh ngũ quan hài hoà, biểu trưng giữa trán còn điểm xuyến thêm một nốt chu sa thiên hải, khi khoác bên ngoài lớp sơ mi chiếc áo choàng trực thân quen thuộc sẽ đem lại cảm khí ấm áp thân thuộc, từng guồng nhân khí xoay quanh đều tràn ngập cảm giác tương đối dễ chịu.
Sơ lược/tiểu sử: Người ở xứ Giang Nam chỉ biết đến Bắc Xuyên là một Phật gia, đồng thời cũng là một Lý phu lang độc nhất vô nhị của xưởng phục chế tranh nhà họ Lý. Sau khi đem lòng yêu nàng chủ xưởng họ Lý được 3 năm, anh và nàng chính thức nên duyên vợ chồng, cho đến nay, họ đã đính hôn được 7 năm, và đồng thời song song đó, cũng đã 6 năm kể từ khi Bắc Xuyên phải tạm thời chia tay người trong lòng để đến du học ở một nơi đất khách xa nhà.
Đã luôn là một học giả xuất sắc trong chính chuyên ngành mà bản thân đã cống hiến, cuộc sống của anh bao giờ cũng tràn ngập trong các con chữ và những dòng số hiệu không theo phép tắc, vì vậy nên trước tờ giấy đem lại quá nhiều sự tò mò cho một người theo đuổi tri thức, Bắc Xuyên biết anh đang mơ.
Là giấc mơ đầu tiên sau nhiều năm ngủ say, cũng là giấc mơ đầu tiên khẽ châm vào trong lòng anh một cảm giác mơ hồ như lần đầu tiên Tiểu Xuyên của năm bảy tuổi cảm nhận được có điều gì đó chẳng quá đúng, cũng không quá sai về thế giới hiện hữu xung quanh mình.
Mưa xối tầm tã bên ngoài cửa sổ. Đâu đó bên trong một giấc mơ không thực của người đã ngủ quên bên bàn làm việc, một nét mực mềm như lụa đã được phất lên.
Hình ảnh: Credit to Chólàtôi Khôngphảibạn (FB).
https://postimg.cc/VrL0CsfN
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Tên: Scarlett Helga Sinclair
Tuổi: 22
Quốc tịch: Anh
Tính cách: Tựa như hai mặt đối lập của một đồng xu cùng song hành tồn tại.
Một, Scarlett Sinclair là một dãy biến thiên của những phép tính tưởng đơn thuần, vô tri mà tinh tế đến khắc nghiệt bằng vài trường quy luật của những số tự nhiên viết nên bởi chỉ mười chữ số. Người ta bảo toán học và những triết lý sâu xa chỉ dành cho nam giới, nhưng nàng, đứa con rơi của một quý tộc, định sẵn bị người đời phỉ nhổ, đứa con gái chẳng có lấy chút quyền lực và chỗ đứng trong xã hội phân tầng lắt léo, thứ vị thế hèn yếu như được định sinh ra để mặc người thao túng, định đoạt… nàng không cho là như thế.
Và một nữa, lại là nàng Helga chẳng thuộc về bất cứ một vòng tròn luân lý nào trong cái xã hội phức hợp đầy toan tính và trói buộc luẩn quẩn ấy, với những sắc hương ngọt ngào mà đắm đuối, đắng chát lại cay nồng, và choáng váng đến dây dưa, như mê say nơi đầu lưỡi xuống dần tới cuống họng và thấm vào hồn người, như kết hợp tinh mỹ từ những sợi vỏ chanh tan nhẹ trong thức rượu nồng nàn ấp sâu trong hầm đá qua tới hàng thập kỷ.
Miêu tả ngoại hình: Một mảnh trăng lưỡi liềm bàng bạc treo trong đêm khuya thanh vắng, khi những vì sao trở nên mong manh, yếu ớt đến xa vời. Là nàng, đơn thuần và bình dị, lại thanh nhã và kiêu sa. Một nét đẹp xuyến xao và thuần khiết tới mức khiến bao kẻ mộng tưởng muốn bóp nát và tô màu của vận đời đen bạc, lại bao kẻ khác muốn tôn thờ cùng tiếc thương. Nàng, là nàng thơ mà bao tâm hồn lạc lối muốn dâng nguyện tình si đến trầm mê, khắc khoải.
Sơ lược/tiểu sử: Người ta nói những trái táo sẽ chẳng rơi xa khỏi cây táo bao giờ, mẹ có biết không? Mẹ, mẹ có biết không, mẹ?
Nàng đã nhìn thế giới, chẳng qua khung cửa vuông bạc màu trần trụi hay những lăng kính mạ bạc chói chang, mà qua đôi cửa sổ tâm hồn chất chứa những nhàu nhĩ của người đàn bà từng một thời xuân sắc với ánh nhìn sáng tựa trời sao giữa đêm hè lồng lộng.
Nàng chẳng trách vì những tháng năm khốn khó nơi ổ chuột tồi tàn hay những khinh khi nơi phố thị phồn hoa và những vàng son vốn chẳng thuộc về mình. Nàng cũng chưa từng trách vì những tối tăm hay mục rữa của hồn người, và những chênh chao của kiếp sống bon chen với những lợi lộc mờ mắt kẻ lầm đường.
Mà nàng phiền, vì những đớn hèn và tủi nhục của người đàn bà đã sinh ra nàng, với nhân danh tiếng gọi của tình yêu trái lẽ. Nàng sẽ chẳng lên án tình yêu đâu, nhưng mẹ nàng, bà có thấy rằng mình bạc nhược, ngu muội tới mức nào, khi nhẫn nhịn với giày xéo cùng ban ơn?
Người ta nói những trái táo sẽ chẳng rơi xa khỏi cây táo bao giờ, mẹ có biết không? Mẹ, mẹ có biết không, mẹ?
Hình ảnh: Gửi sau
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Tên: Sergio Battista
Tuổi: 29
Quốc tịch: Không.
Tính cách:
Sergio Battista là một kẻ nói cười dễ dãi nhưng giữ người khác cách mình một sải tay. Hắn có tài quan sát người – không để thấu hiểu, mà để điều khiển.
Giả thân thiện để sống sót, giả sang trọng để không bị coi thường. Luôn giữ chủ động trong mọi cuộc trò chuyện, nhưng tuyệt nhiên không để ai chủ động bước vào bên trong hắn.
Cuối cùng là, hắn không tin vào sự tử tế lâu dài, vì chưa từng thấy ai giữ được điều đó với mình.
Miêu tả ngoại hình:
Nhắc tới “Phù thuỷ đỏ” - có lẽ người ta sẽ nghĩ tới kiểu huyền bí mơ hồ, nhưng thực tế khi gặp sẽ chỉ thấy hắn chẳng khác gì kẻ lang thang vất vưởng. Với trang phục giản dị, áo sơ mi mỏng trắng xắn quá khuỷ, quần tối màu vừa vặn, và đôi bốt da đã mòn gót, phụ thêm vòng vàng sáng loáng ở tay để trang trí. Trông thật dở người.
Điều nổi bật của gã ở mái tóc đỏ rượu, đậm hơn đồng, mềm hơn máu, buộc lỏng bằng một sợi dây da cũ khi làm việc, và bung xoã khi hắn muốn "gây ấn tượng." Làn da nâu đồng ấm, mang sắc rám của người từng sống dưới nắng xích đạo, điểm vài tàn nhang mờ như bụi quế vương trên má – tàn tích của một tuổi thơ giữa Sri Lanka nhiệt đới.
Thứ khiến người ta dừng lại ở gương mặt hắn lâu hơn là đôi mắt nâu xám lạ lùng, không rõ là màu trà đục của chiều mưa, hay là tro tàn của điều gì đã cháy từ lâu.
Sergio không đẹp kiểu quý phái, cũng chẳng gọn gàng như thương gia – hắn là một gã kể chuyện, một người "giống ai đó bạn từng gặp ở bến tàu, trong giấc mơ, hay ở một góc bàn cafe cũ kỹ nơi có người vừa biến mất."
Tiểu sử:
Sergio Battista sinh ra tại thành Colombo, Sri Lanka, là kết quả của mối tình vụng trộm giữa một quý tộc Ý - con trai một thương nhân buôn trà giàu có và một nô dịch người bản xứ bị ép phục dịch cho giới chủ thực dân.
Cha mẹ Sergio chết trong một cuộc trấn áp đẫm máu của binh lính Anh khi hắn mới lên 12 tuổi. Được mẹ nhét vào một thùng trà để trốn, Sergio thoát chết và từ đó mang trong lòng một sự thù hận âm ỉ đối với đế quốc và tầng lớp thống trị.
Sergio lên một con tàu buôn trà về Luân Đôn, trà trộn làm kẻ khuân vác. Không ai nhận ra hắn là một kẻ trốn thoát – người lai, nghèo hèn, không quốc tịch, không tên tuổi. Hắn sống lang bạt trong những khu ổ chuột ẩm mốc của East End, ban ngày làm nghề lau dọn, ban đêm ngủ trong những xó tăm tối bên bến tàu.
Sống trong môi trường khắc nghiệt, Sergio phát triển khả năng đọc người chỉ qua ánh mắt và ngữ điệu – một bản năng sinh tồn. Hắn học cách bắt bài tâm lý của người đối diện, biết khi nào họ nói dối, che giấu điều gì, hoặc mong muốn điều gì. Ban đầu chỉ dùng để kiếm ăn, trộm vặt, hoặc lừa gạt nhẹ.
Sau này, khi nhận ra khả năng đó có thể làm “trò biểu diễn”, Sergio bắt đầu hành nghề thầy bói ở các góc phố, quán rượu, hội chợ. Hắn tự xưng là “Phù thủy đỏ” – tên gọi đến từ chiếc áo choàng rách màu rượu vang mà hắn luôn mặc, từng là di vật của mẹ. Người dân Luân Đôn gọi hắn như một gã lang thang lập dị, nhưng có một số khách hàng sẵn sàng trả tiền để được hắn "soi thấu tâm can".
Vào ngày mưa tầm tã đó, ở người cuối cùng tới tìm hắn xem bói, trong đầu Sergio bỗng loé lên những kí ức mà hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ, và rồi.. mọi chuyện cứ thuận theo lẽ của nó.
Hình ảnh:
https://i.postimg.cc/Gtsb4jBb/z68102994 ... b9d573.jpg
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!
Tên: Rodharis “Rhode” von Vergelst
Tuổi: 18
Quốc tịch: Đế quốc Áo
Tính cách:
Rhode là kiểu người có thể ngồi suốt một buổi tiếp khách giữa phòng khách nhà mình, lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của giới thượng lưu về chiến lược hôn nhân, chính sách thuế muối, hay việc một nhà quý tộc nọ nuôi dơi trong nhà nguyện—mà vẫn thấy như thể mình đang quan sát tất cả từ bên trong một quả cầu tuyết. Cậu có mặt, lịch sự, và thỉnh thoảng gật đầu đúng lúc, nhưng nội tâm thì đang theo đuổi một chuỗi suy tưởng chẳng liên quan gì: nếu linh hồn là bất tử, vậy cái chết có thực sự là một ngắt quãng? Và nếu không, thì tại sao người ta lại tổ chức tang lễ thay vì lễ chuyển tiếp? Nếu trí nhớ là thứ xác định bản ngã, vậy còn giấc ngủ sâu thì sao—liệu ta có “ngừng tồn tại” tạm thời mỗi đêm? Rồi cậu lại tự hỏi, nếu một con mèo được đặt tên là “Hư vô”, thì khi gọi nó về, ta có đang triệu hồi sự trống rỗng? Và nếu thế, tại sao ý niệm về sự trống rỗng lại khiến người ta thấy bất an, dù nó không hề có hình thù cụ thể? Tất cả chuỗi câu hỏi ấy lặng lẽ đan xen, không đầu không cuối, như những sợi chỉ tự xoắn lại thành hình học phi logic mà chỉ riêng cậu thấy thú vị.
Đối với Rhode, thế giới thực tại luôn là một lớp mặt nạ mỏng—dễ xô lệch chỉ bằng một câu hỏi đặt không đúng chỗ. Cậu quan sát mọi thứ qua một hệ quy chiếu riêng, nơi logic không vận hành theo đường thẳng mà uốn lượn theo kiểu “nếu... thì...” như thể đang giấu lời tỏ tình trong bản đồ thiên văn. Những câu hỏi của cậu hiếm khi được hỏi ra miệng, chỉ luôn lặng lẽ diễn ra ở hậu trường, khiến người đối diện có cảm giác mình đang đứng dưới kính hiển vi mà không rõ vì sao.
Cậu không cố tình xa cách, thực ra cậu rất muốn hiểu người khác. Nhưng nỗ lực ấy thường bị cản trở bởi chính bản năng phân tích: tại sao ai đó lại khóc vì một bài thơ? Vì sao một câu nói tưởng như vô thưởng vô phạt lại khiến người nghe đỏ mặt rồi bỏ đi? Những phản ứng như thế... thật khó phân loại. Không giống hệ phương trình, cũng chẳng giống cấu trúc ngữ pháp cổ—ít nhất những thứ đó còn có quy tắc, để sai thì sửa được.
Vậy nên sự xa cách mà người khác cảm thấy từ Rhode phần lớn chỉ là biểu hiện bề ngoài của một tâm trí đang quá bận rộn. Cậu có một vẻ điềm tĩnh dễ bị hiểu lầm là thờ ơ, nhưng thực ra, mọi chi tiết đều được cậu ghi nhận: tiếng rít rất nhỏ của ấm trà bạc khi bắt đầu sôi, cái nhíu mày thoáng qua của người hầu khi bị quên lời cảm ơn, hay vị khách vừa cười vừa giấu một tờ giấy trong ống tay áo. Những thứ đó không trôi qua cậu—chúng được phân loại, ghi chú, xếp vào đâu đó trong hệ thống của riêng mình—không hẳn vì chúng quan trọng, chỉ là “biết đâu sẽ cần đến”—cậu tự nhủ, khi vừa đọc về cách thắt nút cổ áo truyền thống của thầy tu thế kỷ XIII, vừa chú thích bên lề một bài luận duy lý của Pháp, cùng lúc còn đánh dấu lại đoạn chim sẻ định hướng khi di cư.
Và cũng như mọi bộ sưu tập kỳ lạ, thế giới quan của Rhode được điểm xuyết bởi những cơn gió hài hước bất ngờ, đến rồi đi như thời tiết vùng núi. Khi được hỏi tại sao vẫn chưa chọn người đính hôn, cậu từng trả lời với vẻ mặt nghiêm túc:
“Bởi vì tôi vẫn đang theo dõi xem mình có thật hay không. Sẽ thật vô trách nhiệm nếu đính hôn khi còn nghi ngờ bản thân là sản phẩm tưởng tượng của ai đó đang chép tay nhật ký.”
Rồi thản nhiên tiếp tục ăn bánh táo, như thể chưa từng nói gì đáng ngờ.
Tình cảm của Rhode, nếu có thể gọi tên như vậy, cũng không vận hành trên những ranh giới thông thường. Với cậu, sự gắn bó không phải là kết quả của huyết thống hay thói quen, càng không phải thứ nặng tình kiểu ân nghĩa. Nó nảy sinh một cách lặng lẽ, gần như vô thức, từ khoảnh khắc cậu thấy ai đó có lý—hoặc ít nhất có tiềm năng để trở nên có lý, sau vài lần tranh luận thất bại, một hai sai sót trong dẫn chứng, và chút tự trọng đủ để sửa sai.
Từ giây phút ấy, bạn có thể yên tâm mà phát biểu lạc đề hay rơi vào khủng hoảng hiện sinh trước mặt cậu—Rhode sẽ không bỏ đi. Cậu sẽ ngồi lại, nghiêng đầu như thể đang đọc một bản thảo chưa hoàn chỉnh, và nếu cần—cậu không ngại giật lấy bức thư tuyệt mệnh của bạn chỉ để thêm vài chú thích bên lề: “Lập luận này thiếu cơ sở. Ngoài ra, nếu đã chán đời thì nên nói rõ chán phần nào, để dễ phân tích.” Cậu sẽ trả lại bức thư ấy—sửa chính tả, chỉnh cú pháp, thậm chí gợi ý vài ẩn dụ hay hơn—rồi để lại một tách trà bên cạnh, kèm lời nhắn: “Nếu muốn thảo luận thêm về khái niệm tồn tại, tôi sẽ có mặt lúc 3 giờ.”
Mà nếu bạn không tới vào 3 giờ, thì cũng không sao. Rhode sẽ nhìn chiếc ghế đối diện một lúc như thể đang đợi nó tự thốt ra lời giải thích, rồi tiếp tục vùi đầu vào việc khác—có thể là khảo sát sự bất đối xứng trong cách các vị khách khuấy trà, hoặc lần theo dấu chỉ của một bản nhạc chưa từng được viết xuống. Không phải vì cậu không đủ quan tâm, mà vì thế giới của Rhode thì rộng, lặng, và sâu như đáy hồ mùa Thu—đủ để cậu có thể rơi vào bất kỳ tầng ý nghĩ nào mà không thấy nhàm. Mỗi lần thất hẹn chỉ đơn giản là thêm một nhánh ngoặt mới cho luồng suy tưởng.
Cũng vì thế, nó luôn đủ chỗ để người khác quay lại—nếu họ muốn. Cậu không giữ ai bằng cái nắm tay hay ánh nhìn khẩn thiết, mà bằng một dạng kiên nhẫn kỳ lạ—thứ khiến người ta, đôi khi, quay đầu lại chỉ vì muốn biết rốt cuộc cậu đã nghĩ gì trong suốt thời gian mình vắng mặt.
Có lẽ đó là điều cuối cùng cần biết về cậu: Rhode là người luôn ở lại, nhưng không bao giờ cố giữ. Và cũng không cần. Vì nếu bạn từng khiến cậu tin rằng bạn có thể đúng, thì cậu đã dành sẵn một chỗ cho bạn trong cấu trúc mở tinh vi của mình—giống như một câu chưa kết thúc, luôn chờ người nói tiếp.
Miêu tả ngoại hình:
Ở chiều cao 1m54, Rhode mang một dáng vẻ khó gọi tên—không đủ buông lơi để bị xem là cẩu thả, cũng chẳng đủ chỉn chu để gọi là gọn gàng. Cậu hiện diện như thể vừa bước ra khỏi một buổi trò chuyện kéo dài với chính mình: hơi rối rắm ở phần tóc, hơi lơ đãng ở ánh mắt, và một thứ gì đó bất định trong cách đứng, khiến người ta cảm giác cậu đang tạm thời có mặt ở đây thôi, còn tâm trí thì đang ở một nơi khác—có thể là trong ảnh phản chiếu, hoặc một định lý chưa chứng minh xong.
Mắt cậu nhạt màu, thuộc kiểu không ai dám khẳng định: có người nói là xám, có người đoán là lam bạc, đôi khi lại ngỡ là màu sương sớm phản chiếu trên mảnh kính mờ. Màu mắt ấy thay đổi tuỳ vào ánh sáng, hoặc tuỳ vào mức độ chú ý bạn sẵn lòng bỏ ra để nhìn. Không phải đôi mắt gây ấn tượng ngay từ đầu, nhưng là kiểu khiến bạn cứ lặp lại câu “có gì đó là lạ” suốt cả buổi tối sau khi gặp.
Tóc cậu đen, dài quá lưng, được chia thành hai tầng rõ rệt: lớp ngoài ngắn hơn, có phần lỉa chỉa như thể mỗi lần cắt là một ý định chưa kịp suy nghĩ kỹ; lớp trong thì mượt và nặng, rơi thẳng như dòng mực rót xuống giấy, mang vẻ thản nhiên của một người chưa từng nghĩ tới chuyện phải kiểm soát mọi thứ. Cậu hiếm khi buộc tóc, trừ khi bắt buộc, và kể cả lúc ấy thì một vài sợi vẫn thoát ra theo cách riêng của chúng—như thể đồng lõa với trạng thái tự do mà chủ nhân chúng âm thầm nuôi dưỡng.
Cơ thể của Rhode không dành cho những hoạt động nhiều nhịp tim. Có một lớp mỡ nhẹ quanh bụng và đùi—không phải vì lười biếng, mà như là hệ thống dự phòng được thiết lập để chống lại việc quên ăn trong những đợt suy nghĩ kéo dài ba ngày. Cậu vẫn có thể linh hoạt nếu cần, nhưng cử động luôn mang tính toán của một người không muốn tiêu hao năng lượng thừa. Không chậm chạp, chỉ là không thừa động lực.
Cũng vì thế, cậu không có khái niệm “tư thế chuẩn.” Ngồi thì chọn chỗ có thể đổ người ra phía sau mà không rơi; nằm thì vắt tay lên trán như đang tự hỏi liệu giấc ngủ có thật hay không; đứng thì tìm nơi tựa gần nhất, thường là một cánh cửa, một khung cửa sổ, hay bất cứ mặt phẳng nào có thể tạm giao phó trọng lượng bản thân mà không cần giải thích. Tựa như mọi tư thế của cậu đều là sản phẩm phụ của một chuỗi suy nghĩ khác, vốn chẳng liên quan gì đến hình thể.
Sơ lược/tiểu sử:
Nước Áo năm 1833 vẫn đang say ngủ trong chiếc quan tài dát vàng mà Metternich cẩn thận đóng nắp hộ từ ba thập kỷ trước. Những điệu valse tiếp tục lướt qua các đại sảnh như không hề có Cách mạng, như thể nghệ thuật có thể khiến người ta quên rằng “tự do” từng là một từ ngữ thật. Giờ đây, nó được lót nhung, đặt trong khung gỗ mun, và dán nhãn “nguy hiểm.”
Giữa vở diễn dài lê thê ấy, Vienna vẫn giữ được dáng đứng cũ kỹ và kiêu kỳ của mình. Thành phố này không cải cách. Nó trưng bày. Từ mái vòm thánh đường đến lược thắt nơ mèo, mọi thứ đều như thể đang cố níu lấy vai chính trong một tiết mục đã diễn quá nhiều lần, với quá nhiều lớp hóa trang chồng lên nhau.
Ở đây, người ta không chỉ yêu cái đẹp—họ phụ thuộc vào nó. Nghệ thuật, nói theo cách của người Vienna, là tôn giáo cuối cùng còn sót lại: một loại tín ngưỡng lịch sự, giúp mọi tầng lớp cùng tạm thời im lặng. Không cứu rỗi ai cả, nhưng ít nhất đủ để khiến người ta tránh bàn chuyện chính trị trong bữa tối.
Chính tại nơi đó, giữa những bức tượng thần Apollo được phủ bụi như món trang trí phòng khách, Rhode ra đời. Cậu thuộc về một gia tộc mà cái họ von Vergelst không chỉ in trên các cột đá Viện Hàn Lâm, mà còn xuất hiện với tần suất đáng ngờ trong danh mục bệnh học thần kinh thời kỳ đầu. Một loại sử thi nội địa của nước Áo, viết bằng biểu hiện và chẩn đoán.
Gia tộc ấy, cổ xưa và chưa từng biết đến sự khiêm tốn, tin rằng tài năng là một dạng di truyền trội—còn rối loạn tinh thần chỉ là chi phí phụ kèm theo. Họ treo chân dung tổ tiên như vật chứng. Dưới mỗi bức tranh là chú thích không ai hỏi nhưng ai cũng nhớ, kiểu như: “Bị thiêu vì tuyên bố mình là bản nháp chưa hoàn thiện của Chúa,” hoặc “Điều hành bốn nhà hát và một giáo phái ngầm. Đồng thời.”
Với một dòng dõi như vậy, Rhode—dĩ nhiên—không lớn lên cùng ước vọng trở thành người bình thường. Cũng không đặc biệt thông minh—ý này đến từ gia sư môn logic, người từng chứng kiến một đứa trẻ khác trong họ phân tích Kant bằng tẩu thuốc và nắp nồi, như thể đang tổ chức buổi cầu cơ triết học. Rhode cũng chẳng rất điên rồ—hoặc ít nhất là chưa từng cử hành tang lễ cho chính mình rồi lù lù xuất hiện giữa buổi đọc điếu văn như bác ba.
Hiển nhiên là cậu tinh thông nhiều môn nghệ thuật—như bất kỳ thanh niên Vienna nào được giáo dưỡng tử tế và có cây phả hệ đủ dài để làm giấy cuốn tranh khắc cổ. Rhode chơi đàn clavecin như thể đang trò chuyện với một con mèo không thích bị động vào, vẽ chân dung bằng tay trái chỉ để chứng minh tay phải không cần thiết, và từng viết một vở kịch ba hồi bằng tiếng Hy Lạp cổ, chỉ để phản bác một bài luận. Nhưng tất cả những thứ đó, trong khuôn khổ nhà von Vergelst và cái thành Vienna này, chỉ là phần nghi lễ. Một thứ tín ngưỡng thẩm mỹ mà ai cũng phải dự lễ nếu còn muốn được coi là hiện hữu.
Điều khiến Rhode thật sự giống một von Vergelst không nằm ở tài hoa, mà ở cách cậu dùng nó như một lớp mặt nạ để đào bới bên dưới. Đằng sau mọi bản phối và bức phác thảo, điều hiện lên rõ ràng nhất là sự kiên cố đến lạnh lùng của một trực giác không chấp nhận bất kỳ lời giải thích dễ dãi nào về thế giới. Không phải vẻ lập dị khiến người ta khó chịu, mà là cái cách cậu kiên nhẫn bóc từng lớp huy hoàng để tìm xem bên trong có rỗng không—và thường thì có. Đó là nét di truyền thật sự: sự nghi hoặc được nâng lên thành lối sống, và biểu hiện như một vẻ lịch thiệp có độ axit.
Nghi ngờ, với Rhode, không phải phản ứng—mà là phương pháp. Và phương pháp ấy đòi hỏi công cụ: sự quan sát im lặng, khả năng ghi nhớ dai dẳng, cùng một thói quen đặt câu hỏi đến mức gần như nghi lễ.
Cậu hỏi mọi thứ. Hỏi ngọn đèn treo như một ý nghĩ bị bỏ dở. Hỏi vệt nắng lặng lẽ bò qua nền đá cẩm thạch. Hỏi các chân dung tổ tiên đang nhìn xuống qua lớp kính phủ bụi, với vẻ mặt chờ đợi một phán xử muộn màng.
“Liệu ai trong các ngài từng mơ về việc làm một người bình thường?”
Không ai trả lời. Nhưng trong một gia đình nơi bức chân dung biết chớp mắt là truyền thống chứ không phải hiện tượng, thì im lặng có thể tính là đồng thuận. Hoặc cảnh báo.
Và như thế, Rhode lớn lên—không theo từng mốc, mà như thể tan dần vào những lớp lụa mỏng của thế giới này, im lặng và kiên cố. Cậu không cố hòa nhập, cũng không tìm cách đứng ngoài. Chỉ hiện diện, như một câu hỏi không ai muốn trả lời, nhưng cũng không thể tránh né. Trong gia tộc von Vergelst, điều đó chẳng khiến cậu nổi bật. Chỉ khiến cậu không thể bị quên.
Mãi cho đến năm 18 tuổi...
Hình ảnh: (Xin phép bổ sung sau.)
Đã duyệt! Chào mừng bạn đến với Refugees of the Fog!



