Cho xem tí phép thuật đi
Thời gian: 03.12.1849
Địa điểm: Bloomsbury Square
Uầy...
Augustus ngáp một cái dài rồi dùng mũi giày đá văng hòn sỏi phía trước chân mình đi, vẻ mặt có chút ngái ngủ. Thi thoảng mới có dịp lên thành phố lớn nên cậu ta muốn tranh thủ cơ hội đi đây đi đó rồi khám phá cả London, mỗi tội sáng nay hơi lạnh nên kết quả là ngủ đến tận mười giờ sáng mới dậy, xong đi tong luôn cái kế hoạch thám hiểm phố phường mới soạn hôm trước. Ngủ thêm nữa thì bảo đảm cả người sẽ đau nhức, vậy nên thiếu niên tóc đỏ bèn lượn ra công viên gần chỗ trọ mình ngó nghiêng xem có gì thú vị không.
Ít ra cũng phải tìm được quầy bán đồ ăn hay trò chơi gì đó chứ nhỉ...
@.2211a
Mùa đông Luân Đôn năm nay có vẻ khắc nghiệt hơn năm ngoái, ngoài đường ngoại trừ những người bán rong, hoặc vài người vội vã hớt hả chạy đi đâu đó thì thật sự heo hút tới khó tin, khác hẳn dáng vẻ của thành phố công nghiệp nhộn nhịp thường ngày.
Sergio miệng ngậm điếu thuốc để giữ ấm, đang sải bước song song với một phụ nữ trẻ tuổi. Tay phải hắn ôm lấy vai cô, trông cả hai như đôi tình nhân quấn quít.
Hắn nghiêng đầu xuống nói điều gì đó thì thầm, đủ để gió không cướp mất câu chữ. Cô gái bật cười, gò má ửng hồng không rõ vì lạnh hay ngại ngùng. Cả hai thật sự phối hợp nhịp nhàng vô cùng, và bàn tay cô cũng nhẹ siết lấy khuỷu tay hắn.
“Cô còn yêu cầu gì nữa? Làm một thể luôn nhé, người đẹp nên có ưu đãi, tiện tính tiền cho dễ”.
“Vậy.. cùng đi ăn trưa ở nhà hàng Bell & Ember ở phố West End thì sao? Anh rảnh mà phải không?”
“Để xem nào—“
Chợt, ánh mắt Sergio hướng lên phía đối diện, hướng mà người thanh niên có màu ánh đỏ trùng với hắn đang đứng ngó nghiêng gì đó.
Sergio miệng ngậm điếu thuốc để giữ ấm, đang sải bước song song với một phụ nữ trẻ tuổi. Tay phải hắn ôm lấy vai cô, trông cả hai như đôi tình nhân quấn quít.
Hắn nghiêng đầu xuống nói điều gì đó thì thầm, đủ để gió không cướp mất câu chữ. Cô gái bật cười, gò má ửng hồng không rõ vì lạnh hay ngại ngùng. Cả hai thật sự phối hợp nhịp nhàng vô cùng, và bàn tay cô cũng nhẹ siết lấy khuỷu tay hắn.
“Cô còn yêu cầu gì nữa? Làm một thể luôn nhé, người đẹp nên có ưu đãi, tiện tính tiền cho dễ”.
“Vậy.. cùng đi ăn trưa ở nhà hàng Bell & Ember ở phố West End thì sao? Anh rảnh mà phải không?”
“Để xem nào—“
Chợt, ánh mắt Sergio hướng lên phía đối diện, hướng mà người thanh niên có màu ánh đỏ trùng với hắn đang đứng ngó nghiêng gì đó.
Thời gian: 03.12.1849
Địa điểm: Bloomsbury Square
Augustus đương trên đà ngó nghiêng thì cảm giác có ai đó nhìn mình, vậy là bèn dừng lại một chút để chỉnh mũ đội trên đầu trước khi liếc sang phía bên kia. Ban đầu, cậu ta không để ý lắm, chỉ nghĩ rằng đó là một cặp đôi đang tìm chỗ hẹn hò - hay gì đó tương tự - rồi vô tình nhìn trùng hướng cậu đang đứng mà thôi. Cơ mà nhìn lâu thêm năm giây thì trong đầu cậu trai trẻ dường như có thứ gì đó lóe lên, và mất thêm tầm mười giây nữa thì Augustus mới khe khẽ Ồ lên một tiếng trước khi... sải bước đi thẳng sang chỗ Sergio đang đứng.
"Anh trai phép thuật!! Không ngờ lại gặp anh ở đây đó!"
Cậu ta cười tươi rói, tay dang rộng, trông như sắp bắt tay người kia hai trăm cái vậy.
@.2211a
Nghe thấy cái từ quen thuộc bỗng Sergio cứng đờ, để coi, để hắn lục lại ký ức khoảng nửa năm trước, hình như tên nhãi kia đã bị hắn lừa mất 3 con gà 1 con dê thì phải, thêm mấy quả trứng?
Số tiền hắn lừa thì không nhớ lắm nhưng mặt người bị lừa thì phải nhớ như in, để gặp họ còn né chứ gì nữa. Thế quái nào lại đụng độ trong công viên, ở Luân Đôn, với tình huống không thể chạy!?
Sergio nhướn mày, dựa vào giọng điệu hớn hở, cái vẻ ngốc ngếch ngu ngơ kia thì có vẻ nhóc đó còn chưa biết mình bị lừa. Hắn thầm thở dài trong lòng, vừa mừng vừa thấy phiền, vì cậu ta siêu phiền.
“Chắc phải để hôm khác “hẹn hò” rồi, tiểu thư Hartley”.
“Nhớ dành thời gian cho tôi nhé”.
Hắn nháy mắt sau khi nói mấy câu trêu đùa, vuốt nhẹ sợi tóc đang bay loạn trên gò má người phụ nữ. Đợi cho tới lúc cô ả đi hẳn, Sergio mới lần nữa đút tay túi quần tiện sưởi ấm, vòng vàng chạm nhau kêu leng keng, ánh mắt hắn hướng về thanh niên tóc đỏ.
“Thật là một sự tình cờ bất ngờ dành cho tôi và cậu, nay ngọn gió nào đưa cậu tới đây thế?”
@shinytaro
Số tiền hắn lừa thì không nhớ lắm nhưng mặt người bị lừa thì phải nhớ như in, để gặp họ còn né chứ gì nữa. Thế quái nào lại đụng độ trong công viên, ở Luân Đôn, với tình huống không thể chạy!?
Sergio nhướn mày, dựa vào giọng điệu hớn hở, cái vẻ ngốc ngếch ngu ngơ kia thì có vẻ nhóc đó còn chưa biết mình bị lừa. Hắn thầm thở dài trong lòng, vừa mừng vừa thấy phiền, vì cậu ta siêu phiền.
“Chắc phải để hôm khác “hẹn hò” rồi, tiểu thư Hartley”.
“Nhớ dành thời gian cho tôi nhé”.
Hắn nháy mắt sau khi nói mấy câu trêu đùa, vuốt nhẹ sợi tóc đang bay loạn trên gò má người phụ nữ. Đợi cho tới lúc cô ả đi hẳn, Sergio mới lần nữa đút tay túi quần tiện sưởi ấm, vòng vàng chạm nhau kêu leng keng, ánh mắt hắn hướng về thanh niên tóc đỏ.
“Thật là một sự tình cờ bất ngờ dành cho tôi và cậu, nay ngọn gió nào đưa cậu tới đây thế?”
@shinytaro
Thời gian: 03.12.1849
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Ôi trời, hình như tôi vừa phá hỏng buổi hẹn hò của hai người hả? Có sao không?"
Augustus gãi đầu, chẳng qua mặt thằng nhóc không có vẻ gì là hối lỗi cả, giống như đang hỏi Sergio hôm nay anh khỏe không hay gì đó vậy. Lại nói, so với lần trước thì hôm nay Augustus ăn mặc gọn gàng hơn, áo len, khăn choàng, quần dài, trừ cái mũ bê rê cũ trên đầu thì trông cũng không giống tên nông dân mang nào gà nào dê đến dúi vào tay người trước mặt mình.
"Lên thành phố chơi đó, không ngờ gặp được anh nha. Mà này, lần trước tôi chưa thấy được cảnh anh làm phép mà, sao anh biến mất cái một thế?"
Cậu ta hơi nheo mắt nhìn Sergio, hỏi rồi lại đút tay vào túi áo, đổi giọng thì thào.
"Hay là... có kẻ thù xuất hiện? Mấy gã nguy hiểm muốn lợi dụng phép thuật thống trị dân lành trong tiểu thuyết ấy?"
@.2211a
“Ôi dào đối tác làm ăn của tôi đấy, nếu có thể thì cũng muốn hẹn hò với nàng.”
Hắn vờ tỏ ra vẻ nuối tiếc khi nhắc tới người phụ nữ đã đi xa. Cô ả vì muốn cắt đuôi kẻ thầm thương trộm mến mà thuê Sergio làm “người tình” pha kè với cái giá hậu hĩnh là 40 bảng Anh. Hắn càng chẳng phải người chê tiền nên có kèo nào là nhận hết, chỉ cần không phạm pháp.
Nghe mấy lời Augustus ghé tai mình, Sergio lộ rõ biểu cảm “Thằng này bị đần hả?” trên mặt nhưng cũng chỉ hai giây rồi nhanh chóng cười đáp mớ tiểu thuyết ba xu mà thằng nhóc tự tưởng tượng.
“Đúng thật là có hiểm nguy, vì để bảo vệ trang trại nhà cậu nên sáng hôm sau tôi đã phải rời đi sớm rồi. Phép thuật là thứ nguy hiểm, không thể đem ra đùa giỡn đâu quý ngài.”
”Mọi phép thuật đều cần thi triển ở nơi kín đáo, dù sao thì ở cái thế giới hiện tại, nơi phù thuỷ khéo còn bị bỏ tù nhiều hơn nô lệ nếu họ lộ diện.”
@shinytaro
Thời gian: 03.12.1849
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Làm ăn? Ồ..."
"Là mấy người cần gọi hồn, trù ếm hay bỏ bùa người trong mộng ấy hả? Thế anh thực hiện ma pháp gì cho cổ rồi?"
Augustus gãi đầu, sau đó hơi ghé sát tai Sergio mà hạ giọng thì thầm. Nhìn bề ngoài thì giống như đang bàn chuyện gì đó hệ trọng lắm, nhưng xét theo bối cảnh thì hai gã trai đứng giữa công viên thì thầm với nhau trước cả mớ người qua lại tập thể dục với chơi bóng thì nhìn không khác gì mấy tên khả nghi. Thôi thì ít ra Sergio sẽ trông ít khả nghi hơn Augustus, chắc là thế (?).
“Đúng thật là có hiểm nguy, vì để bảo vệ trang trại nhà cậu nên sáng hôm sau tôi đã phải rời đi sớm rồi. Phép thuật là thứ nguy hiểm, không thể đem ra đùa giỡn đâu quý ngài.”
”Mọi phép thuật đều cần thi triển ở nơi kín đáo, dù sao thì ở cái thế giới hiện tại, nơi phù thuỷ khéo còn bị bỏ tù nhiều hơn nô lệ nếu họ lộ diện.”
"Uầy..."
Nghe đến đây, cậu ta hơi ngả người ra phía sau trước khi tiếp tục.
"Tiếc thật, tôi muốn xem thử mấy thầy phù thủy thi triển ma pháp gì đó thì sẽ trông như thế nào. Nhưng sau đó đúng là nhà tôi không bị gì hết nên hiệu nghiệm rồi ha?"
Rồi lại nhìn Sergio, mặt hơi tiếc nuối, chắc là vì không kịp xem cảnh anh chàng này ra tay trù ếm à nhầm làm phép bảo vệ trang trại nhà cậu khỏi bị dịch bệnh gì đó.
"Thế gần đây anh có thêm công việc gì thú vị không? Tôi vẫn muốn xem phép thuật- À, hay tôi mời anh bữa trưa rồi anh làm phép thử nhé? Được không?"
@.2211a


