Page 1 of 1

Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Wed Jul 23, 2025 3:21 pm
by shinytaro

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square
Vào một ngày cuối thu, Augusutus lại lặn lội từ trang trại lên lên Thủ đô London nhộn nhịp. Mỗi tội chuyến đi lần này không phải là để đi chơi hay mua sắm hay tham quan phố phường gì đó mà là do cậu có việc gia đình cần giải quyết, còn việc cụ thể là gì thì...

"Anh gì ơi, có hứng thú với sản phẩm thiên nhiên sản xuất tại gia không? Bảo đảm đồ nhà làm xịn như nhà làm, lại còn đang giảm giá ấy!"

... Đại loại là dựng một cái sạp bán hàng rong ngay sát Bloomsbury Square để mời chào người qua đường mấy món hàng ở trang trại nhà cậu ta. Pho mát tươi, rau củ phơi khô, sữa bò, hoa khô các kiểu các kiểu, những món kiểu như vậy. Năm nay trang trại nhà Augustus thu hoạch cũng khá, nhưng mùa đông sắp đến mà vẫn chưa xử lý được mấy món này nên cậu - người xui xẻo bốc thăm trúng nhiệm vụ này - đã được giao cho trọng trách xách đống hàng tồn lên thành phố bán cho lẹ.

Thế nên giờ nó mới đứng đây, vừa mời người qua đường vừa hi vọng cảnh sát sẽ không tóm cổ mình hay gì đó tương tự.

@demiselessexistence

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Thu Jul 24, 2025 12:16 pm
by demiselessexistence

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square

"Nhìn mặt cậu như sắp ngất đi rồi ấy. Đi ra ngoài hít thở một tí đi. Cấm ngất xỉu trong phòng làm việc của ông đây."

Và thế là Bắc Xuyên chính thức bị buộc phải tan ca sớm hơn dự tính hẳn ba tiếng đồng hồ.

Rời khỏi khuôn đại sảnh ngập kín người qua kẻ lại, anh đảo mắt, vặn mở nắp chiếc bình inox lớn vừa bằng một gang tay rồi chuyên tâm uống xuống cổ họng một ngụm nước khoáng. Đợi đến khi cơn đau đầu đỡ nặng nề đi chút đỉnh mới lóc cóc bắt một chuyến xe ngựa đến Quảng trường.

Dạo gần đây, anh tự nhận thấy sức khoẻ lẫn tinh thần của bản thân đều đang không được ổn định. Tuân theo lời dặn dò của chị nhà, anh đã cố gắng điều chỉnh lại trạng thái sinh hoạt ở mức vừa vặn nhất, nào đi ngủ sớm hơn một tiếng, ăn nhiều phần cơm hơn một chút, song kết quả chỉ khả quan cùng lắm mười phần trăm không hơn.

Cũng vì lý do chưa có câu trả xác đáng này, tâm tính anh cũng đặc biệt chú ý đến những thứ giúp ích cho mình trong việc giải quyết nó hơn, ví dụ như sản phẩm thiên nhiên sản xuất tại gia theo lời của cậu thiếu niên nhỏ tuổi nom có vẻ còn hơi nhỏ để... làm chủ nhân của một sạp hàng?

Lý Mặc từng dạy rồi, thực phẩm tại gia đáng giá hơn. Không quan trọng là rẻ hay đắt, chỉ cần vừa có thể yên tâm về độ an toàn, vừa có thể học hỏi thêm nhiều cách chế biến tốt cho sức khoẻ của anh và nàng, vậy là đã đủ để nàng tự tin dùng tiền mà không phải sợ hãi hay lo lắng.

Bắc Xuyên làm cái gì cũng bình bình, chỉ có nghĩ đến và nghe theo lời dạy của hôn thê là nhanh nhẹn hẳn.

"Làm phiền em, cho anh hỏi pho mát này có thể dùng để nấu cháo được không nhỉ?"

@shinytaro

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Thu Jul 24, 2025 2:10 pm
by shinytaro

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square
Đang ngáp ruồi à nhầm đang cố gắng thể hiện mình là người bán hàng thân thiện và tích cực để mời chào khách vãng lai thì Augustus nghe thấy một giọng nói vang lên gần chỗ mình, vậy là có hơi giật mình nhưng vẫn nhanh chóng chuyển đổi sự bất ngờ trên mặt thành một nụ cười công nghiệp để gật đầu với Bắc Xuyên, còn giơ ngón cái lên với anh.

"Chào anh! Nấu cháo thì được chứ, nhưng với cháo thì em sẽ khuyến khích thêm ít rau củ vào để không bị ngấy, và có thêm dinh dưỡng nữa. Như là bí đỏ hay khoai lang chẳng hạn... Hoặc cà rốt, hay yến mạch cũng ổn."

Cậu ta nói một lèo, sau đó trỏ vào mớ rau củ ngổn ngang đang đặt xung quanh mình rồi bổ sung.

"Đều là hàng của vụ thu hoạch mới đây, bảo đảm tươi mới, cả mùa đông sẽ không tìm được món nào giống vậy đâu ạ! Còn đang được giảm giá"

Nói như nói, dù sao thì đông tới cũng có rau củ đâu mà so sánh...

@demiselessexistence

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Fri Jul 25, 2025 2:19 pm
by demiselessexistence

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square


Gợn sóng nhỏ nhoi trong lòng anh âm thầm dâng lên một lời xin lỗi với cậu thiếu niên năng nổ trước mặt vì dù rằng nhìn như anh vẫn đang rất chăm chú lắng nghe, nhưng cơn đau nửa đầu trong người đã sớm khiến anh chẳng thể nghe được trọn vẹn từng chữ cậu nói, cứ nửa nhịp là vài chữ lại rớt lịch bịch như cách các ngọn chuông sâu thẳm trong đại não anh keng keng vang lên.

Ít nhất là mới chỉ mệt chứ chưa quá lãng tai - anh vẫn nghe ra được câu trả lời dành cho câu hỏi của mình - có thể dùng để nấu cháo. Vậy là hoàn thành được bước đầu trong công cuộc cố gắng sinh tồn ở nơi đất khách xa người rồi. Chúc mừng Bắc Xuyên.

Tự an ủi bản thân là vậy, chứ anh nào có phải là dân ăn chay thứ thiệt như vợ anh đâu.

"Cảm ơn em. Cho anh lấy một lượng phô mai, hai phần bí đỏ và yến mạch nhé." Cất bình nước inox vào trong túi áo trước ngực, Bắc Xuyên thò tay vào túi áo khoác, lóc cóc móc ra một chiếc ví cầm tay màu đỏ đen, mặt giữa khắc một dòng chữ Hán bằng mực in.

"À. Chỗ của cậu em có thực phẩm nào có thể làm thành đồ ngọt không?"

Như nhớ ra nhu cầu đã một tuần rồi chưa được lấp đầy của mình, Bắc Xuyên không ngại, liền hỏi tới.

@shinytaro

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Sat Jul 26, 2025 10:38 am
by shinytaro

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Có ngay có ngay~"

Có khách, thằng nhãi đương nhiên mừng như bắt được vàng. Nó hào hứng lấy một cái túi giấy trong giỏ bên cạnh mình rồi bắt đầu nhặt đồ cho Bắc Xuyên trong khi miệng vẫn huyên thuyên.

"Phô mai với yến mạch thì không có gì để nói, nhưng mà bí hay mấy loại củ quả nói chung ấy, mấy cái nhìn hơi dị dạng một chút lại thường là loại chắc ruột hơn. Anh muốn thử không, tặng thêm một quả nhé?"

Hai trái bí đỏ hơi còi, hình dạng thì méo được Augustus tung trong bàn tay mình trước khi cậu trai tóc đỏ xoay sang vị khách ghé gian của mình mà hỏi. Đoạn, thấy chiếc ví cầm tay của anh, nó hơi nhướn mày rồi lại hỏi.

"Ế? Anh là người nước ngoài hở? Có cần đóng gói kiểu nào dễ mang vào khách sạn không?"

Hỏi vậy chứ cũng không chắc kiểu dễ mang vào khách sạn là như thế nào... Nhưng nếu cần thì chắc nó sẽ cho anh thêm hai cái túi nữa để bọc cho kĩ hơn? Chắc là thế?

Còn đang nghĩ, nghe người kia hỏi thì Augustus lại tạm đặt chiếc túi giấy chứa mấy món đồ mà Xuyên vừa mua xuống rồi nhìn quanh, gãi má.

"Đồ ngọt... Chắc là còn tùy anh thích loại nào ấy. Có sữa này, táo, dâu, cả mứt quả, và quả mọng luôn... Anh có định làm bánh không hay muốn đồ ngọt ăn liền? Có cả trứng với bột mì này, không nhiều nhưng mà bột cũng đủ dùng đó!"

@demiselessexistence

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Mon Jul 28, 2025 12:49 am
by demiselessexistence

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square


Còn có cả ưu đãi tặng kèm à? Không biết là do được trời đất thương tình phù hộ để anh may mắn như vậy, hay là do trời muốn thương tình nể cả một tí trước khi dội cho anh một gáo nước lạnh vào đêm nay đây.

Nhìn kĩ lại hình dáng của đôi bí đỏ đang nằm gọn ơ trong tay của cậu trai trước mắt, Bắc Xuyên ngẫm nghĩ một hồi rồi cuối cùng vẫn gật đầu chấp thuận.

Dù sao đi nữa thì nông dân luôn là người có kinh nghiệm hơn, đấy là chưa kể đây là một trong những lần hiếm hoi Bắc Xuyên vác cái thân này mua một thứ gì đó bên ngoài, làm gì biết tính toán thiệt hơn để cân nhắc.

Hơn nữa, cậu thanh niên trước mặt anh mang lại năng lượng tốt thế này, nói không muốn boa thêm cho cậu sẽ là nói dối. Phím mắt cười trừ trước câu hỏi tự nhiên từ người đối diện, Bắc Xuyên tiếp tục gật đầu: "Ừm, cho anh thêm một bịch túi giấy là được."

Lại giương mắt nhìn cậu thanh niên chăm chú nhìn xung quanh hòng tìm kiếm một câu trả lời thật xác đáng cho anh, Bắc Xuyên chỉ có thể nở một nụ cười trừ đáp lại, quả nhiên nơi này thứ gì cũng có, thứ duy nhất bị giới hạn chỉ là kỹ năng nấu nướng vừa tạm bợ vừa qua loa của anh mà thôi.

"Sữa và mứt quả có vẻ được đấy. Bao nhiêu tất cả nhỉ?"

@shinytaro

Re: Đa cấp giữa trung tâm London

Posted: Tue Jul 29, 2025 12:09 pm
by shinytaro

Thời gian: Một ngày đầu tháng 12 năm 1850
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Vâng vâng, phiền quý khách đợi một chút~"

Augustus thoải mái lấy thêm một cái túi ở gần cái rổ để mấy lọ mứt rồi sắp xếp lại hàng hóa bên trong cho người nọ. Vì Bắc Xuyên không phủ nhận cụm người nước ngoài kia nên cậu mặc định anh đến đây du lịch hay gì đó. Đúng ra thì mấy chuyện này cũng không nên tọc mạch quá nhiều, nhưng thằng nhóc trong lúc xếp đồ vào túi thì lại không ngừng nói, y như mấy cái đài phát thanh bị hỏng nút tắt vậy.

"Nếu là ngắm cảnh thì em nghĩ quanh khu trung tâm của London cũng không tệ đâu ạ, còn nếu đi về khu phía Đông thì... Nghe bảo có nhiều chỗ không tốt lắm, hơi âm u, có lần em mò ra đó chơi thử thách lòng can đảm nhưng mà ây dà, đi du lịch thì em thấy cứ ở Main Street là tốt nhất!"

Lải nhải một hồi, nó cuối cùng cũng nhặt cho Bắc Xuyên hai chai sữa và một lọ mứt quả mọng cho anh xem thử, lần này thì câu chuyện chuyển sang dâu với quả mọng cái nào ổn hơn.

"Quả mọng rẻ hơn dâu, nhưng thứ này ăn với gì cũng ngon. Bánh mì rồi làm nhân bánh cũng ổn, pha với nước uống giải khát cũng tốt ấy ạ."

Augustus nói xong thì lại mở túi giấy cho anh kiểm hàng, sau đó tiếp tục, hơi cười.

"Bớt cho anh vài bảng ạ, cám ơn vì đã mở hàng! Hôm nay chắc chắn em sẽ về sớm được!!"

@demiselessexistence