Wrong turn, right vibes

Sương mù của bến cảng chưa bao giờ vơi đi, nó chỉ đôi lúc dịu đi, đôi lúc lại dày đặc như hơi thở ngột ngạt của một kẻ bệnh tật. Weeping Pier là một cảng biển cư ngụ tại bến đông của London - nơi bình minh không thật sự tràn ngập ánh sáng, nơi hải âu luôn lặng tiếng.
User avatar
yu.logia
Posts: 9
Joined: Sun Jul 13, 2025 11:52 am
User avatar

Post by yu.logia »

Wrong turn, right vibes

[Ngày XX tháng Hai, năm 1851]

Weeping Pier—cái tên nghe như thể ai đó đã lỡ tay đổ một chút bi kịch vào bản đồ London rồi quên không lau đi. Một bến cảng ở mé Đông, nơi bầu trời chẳng bận tâm phải sáng đúng nghĩa, chỉ khoác hờ một lớp sương mù màu thiếc như đang cân nhắc chuyện từ bỏ ánh nắng hoàn toàn. Hải âu ở đây cũng có vẻ đồng thuận với ý tưởng đó—chúng không kêu, không bay vòng, không làm bất cứ điều gì có thể khiến nơi này trông bớt âm u hơn.

Rhode, bằng một chuỗi những lựa chọn mang tính khảo sát thực địa và rất ít kiểm chứng, đã đến đây. Lý do? Ồ, một lời đồn. Một khu chợ ngầm nào đó ở mép cảng East End, nơi người ta rỉ tai nhau về những món hàng kỳ lạ—một cái đồng hồ đeo tay đếm ngược tới thời điểm không ai nhớ, một bản đồ chỉ đường tới những nơi không tồn tại, một chiếc găng tay không đeo được vào tay trái nhưng cực kỳ khăng khăng rằng nó đã từng đeo được. Mấy thứ đại loại vậy. Đủ mơ hồ để kích thích trí tưởng tượng, đủ phi lý để khiến Rhode bước vào guồng quay quen thuộc: “Mình phải kiểm chứng.”

Và thế là cậu đi. Không có kế hoạch cụ thể ngoài một ý niệm đầy thiện chí: có thể nếu cứ đi về phía có vẻ đúng, cuối cùng cậu sẽ tới nơi cần đến. Kết quả là: Weeping Pier. Một địa điểm không nằm trong mục tiêu, nhưng cũng không bị loại trừ hoàn toàn—nếu cậu tự định nghĩa lại mục tiêu giữa chừng.

Mà đó là điều Rhode khá giỏi.

Cậu đứng đó, tay đút túi áo khoác, ánh mắt dõi theo đường viền mờ mịt của bến cảng, nơi mọi thứ đều như đang suy nghĩ xem có nên tồn tại tiếp hay không. Cậu không thất vọng, chỉ hơi... thích thú. Với những ai quen với logic tuyến tính, việc đi lạc là lỗi. Nhưng với Rhode, “đi lạc” đơn giản là một thuật ngữ cũ kỹ không còn phù hợp với cấu trúc tư duy hiện tại của cậu. Đây không phải lạc đường. Đây là quá trình tìm đường đang tiếp diễn. Một phiên bản mở rộng, linh hoạt, và ít bị ràng buộc bởi khái niệm “đúng hướng”.

Fräulein, như mọi khi, tỏ ra không mấy ấn tượng. Cô mèo tam thể đã chui sâu vào chiếc túi đeo vai được cậu tinh chỉnh lại bằng cách nào đó (có thể là phép thuật, có thể là một đêm mất ngủ với cây kim khâu), và giờ chỉ hé đôi mắt xanh dương ra ngoài, quan sát thế giới bằng ánh nhìn của một kẻ biết rõ rằng chuyện này rồi cũng sẽ thành ra như vậy. Biểu thị: “Ta ở đây vì lịch sự, chứ không phải ủng hộ.”

Rhode liếc xuống túi, thì thầm như đang thương lượng, “Không sao đâu. Đây là bước trung gian có thể dự đoán được. Chắc chắn là một tín hiệu chuyển tiếp hợp lệ.”

Fräulein nháy mắt trái. Có thể là đồng tình, cũng có thể là cát vừa bay vào mắt. Với cô, cả hai đều đáng để giữ im lặng.

Còn cậu? Cậu đang tính bước tiếp theo.

Có thể là cậu sẽ tình cờ gặp được ai đó có manh mối về khu chợ. Cũng có thể là không. Có thể cậu chỉ ngồi xuống đâu đó, ghi chép vài dòng vô nghĩa vào sổ tay, rồi quay về với tâm trạng lưng chừng như thời tiết nơi đây. Hoặc giả, rất có thể, điều gì đó hoàn toàn khác đang chờ.

Và điều đó, trên thực tế, làm cho chuyện này đáng giá hơn bất kỳ cái chợ nào.

Rhode thở ra một hơi, một phần vì không khí có mùi muối ẩm rất cụ thể, phần còn lại vì... chẳng có lý do gì để không làm vậy. Một ngày bắt đầu bằng việc không biết mình đang tìm gì thì luôn có tiềm năng kết thúc bằng thứ mình không nghĩ là cần.

Và đó, theo cậu, là tiến trình mang tính khám phá cao nhất mà con người có thể hy vọng.
@shinytaro
User avatar
shinytaro
Posts: 28
Joined: Sun Jul 06, 2025 11:12 am
User avatar

Post by shinytaro »

Re: Wrong turn, right vibes


Thời gian: XX.02.1851
Địa điểm: Weeping Pier
"Xin lỗi, xin lỗi, ôi trời... Cho tôi qua với."

Nếu phải đánh giá, Augustus sẽ bảo ngày hôm nay nằm trong top mười lăm ngày tồi tệ nhất cuộc đời cậu. Tối hôm trước thức khuya để dọn lại chuồng trại trống, sáng hôm nay thì phải dậy sớm để đi giao hàng cho mấy vị đối tác làm ăn gì đó ở London. Cực chẳng đã, người cuối hình như sống ở cảng - hay khu chợ gì đó gần cảng - thế nên cậu trai tóc đỏ đã phải xách cái lồng chứa gà chạy lung tung khắp Weeping Pier để tìm địa chỉ vị khách nọ từ nãy đến giờ, có lẽ sắp đạt được kỉ lục thế giới về sức bền luôn rồi.

Mỗi tội người thì chẳng thấy đâu, mà con gà còn rơi khỏi lồng, sau đó chạy mất. Theo lẽ thường thì Augustus có lẽ nên bỏ cuộc rồi quay về nhà, tìm một con gà khác thay thế để giao hàng rồi xin lỗi vị khách nọ, nhưng làm như thế thì hơi khiến buổi chạy nước rút hôm nay của cậu phí phạm, thế là sau một thoáng suy nghĩ thì cậu trai tóc đỏ quyết định cứ đi tìm nó trước đã.

Thế nên hiện tại, cậu ta bèn thắng cái két trước mặt Rhode, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, hơi thở hổn hển mà hỏi.

"Xin lỗi, làm phiền. Nhưng mà cậu có, thấy, một con gà trắng, lông đen ở cổ, chạy qua đây không..."

Nói xong nhìn như sắp ngất xỉu đến nơi vậy.

@yu.logia
Post Reply
2 posts • Page 1 of 1