Rồi luôn, rồi luôn!
Posted: Sat Jul 26, 2025 6:54 am
Tháng 8 năm 1850.
8 giờ sáng.
- Bà thì biết cái gì? Loại già nua như bà có gì để tôi phải lấy à!
Lại là một pha chặn đầu quá đỉnh và đẳng cấp đến từ phía cô gái xúng xính khoác lên bộ váy hồng thẳm - chắc bộ sưu tập của nhà mốt nào đó dạo đây, hẳn ra cô ăn chơi lại có tiền. Nhưng chao ôi nhìn đi bà thím áo tím đã già với cái làn da rạm nắng mà xám ngoét đang tóe lên tia lửa - inh ỏi không ngừng kìa.
- Ôi tôi không cần biết! Rõ ràng là cô ta đã trộm đồ của tôi! Đừng có mà dở trò ở đây, cái loại phụ nữ chỉ biết câu dẫn đàn ông!
- Hả? Bà nói cái gì cơ!
Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng reo hò kinh ngạc.
Nó - Loldre Soldr cha sanh mẹ đẻ tới giờ luôn có cái tánh tò mò hiếu kỳ ham vui thích hóng hớt, có chuyện là phải có nó, thiếu nó là chuyện không vui. Ví von cái vụ chĩa mắt này là ăn dưa, thì nó sắp đạt giải buôn dưa rồi. Nó lia được một pha quá đỉnh - một pha mà cô váy hồng vừa dậm phát chân là bà thím đối diện liền có những biểu cảm đi ngay vào lòng người, lòng đất? Lòng người? - Mà thôi, ai lại quan tâm cái đó, nhỉ?
Nó cắn miếng táo tươi mọng nước, cái giòn ngọt tỏa ra trong miệng.
- Ối vụ này căng à nha, xem chừng sắp đánh nhau to. Tôi cá là cảnh sát sẽ tới sớm thôi.
Nó thong thả tận hưởng, nhai chậm nuốt kỹ mà cảm thán. Nó ngồi trên băng ghế với cậu chủ sạp, hết sức tự nhiên mà cười lười biếng khoái chí - hệt như gặp được người bạn thế kỷ sẻ hết tâm tư trong lòng. Trông cậu Augustus chủ sạp thẫn thờ như không quan tâm thế đời, vậy mà buôn dưa thì đưa lắm.
- Tiện tí về lấy luôn cho tôi lốc sữa nhé, thu hoạch tốt đó anh bạn.
Dứt lời nó châm điếu thuốc, tiện phóng khoáng lịch sự mà mời chủ sạp một điếu. Xem đi, có đồ ăn ngon, có nắng nhẹ buông, có trời xanh ngát và mây trắng tựa, có chuyện để nghe - có lời để kể, và hơn cả hết là có chỗ để vừa ngồi vừa bà tám. Nói đi, còn điều gì tuyệt vời hơn?
Có lẽ cái tiếc nuối nhất là không biết thực hư thế nào - không được theo dõi từ đầu là mất mát lớn.
Nó vốn chỉ hóng qua loa thôi, mà có vẻ là chuyện bé xé to nên thời lượng ngày càng dài. Xét thấy hơi mỏi chân nên nó bừa phứa sạp hàng nào ngồi - tiện làm ngay bữa sáng. Hay sao cái sạp này gần nhất, thêm linh cảm nháy mạnh rằng sẽ là một nơi đắc địa, vậy là nó bèn ghé vào - quả nhiên không lầm. Đúng là, chỉ mấy vụ này nó mới lười biếng tùy tiện thế ấy thôi.
Nó bắt đầu thả rông cho đầu óc mình rỗng tuếch, biến hóa thành sinh vật đơn bào không não mà thờ ơ hóng tiếp. Trông nó như mộng giữa ban ngày.

