Tựa như nhân duyên.

Thật khó để bỏ sót qua mặt tiền sang trọng của Marlowe's Table khi bạn dạo sang phố Bellclove. Với thức ăn được phục vụ chu đáo và bầu không khí thanh lịch, đây là địa điểm ưa chuộng của giới thượng lưu và những nhà tri thức.
110.b
Posts: 2
Joined: Fri Jul 11, 2025 11:29 am

Post by 110.b »

Tựa như nhân duyên.


Tháng 8 năm 1850.
5 giờ chiều.


Độ này London đã se se cái tình lạnh căm, khi lá thu úa chợt đậu cảnh trên băng ghế dài tại công viên điểm dại phút 40.

Thôi được rồi, ấy chỉ là cảnh ngoài đẹp đẽ thôi. Vì bây giờ là phố Bellclove tại Marlowe's Table âm ỉ lách tách tiếng nhạc nhẹ và tiếng dao nĩa như một bản giao hưởng. Trời sểm tối.

Có lẽ tôi cũng nên hòa nhịp, hòa con tim mình trong không gian ấm cúng ấy - bởi tiếng lòng tôi sớm bao la bạt ngàn khi chẳng ngăn nổi cái quay đầu nghĩ về những gì đã xảy ra nửa giờ trước - hay xa hơn.

Thành thật, chẳng khác nào một cơn khủng hoảng, một tai giáng bất ngờ. Tôi kí cho tiệm tấm séc sau khi quyết định mua chiếc vòng cổ quý giá đính đá dành tặng cho người mẹ tôi yêu ở quê nhà. Và chao ôi, tính tôi lơ đãng, lơ đãng lại hay quên. Tôi vốn không quá chuyên tâm mấy thứ đồ lặt vặt vì cái đầu mải bận chuyện khác. Người ta hay rằng: “Có những thứ tưởng như không thể xảy ra, nên con người ta bẫng quên mất”. Tuân theo cái định ấy - và tôi mất biên lai, chắc chỉ riêng vụ này là nhanh - đám cảnh sát tới ngay lập tức và tôi bị còng tay không thương tiếc dù rõ là đã kí vào tờ séc trước mặt nhân viên.

Tờ séc ấy biến mất? - Không, là nhân viên trốn tránh trả lời thành thật về việc tôi đã thanh toán. Tôi vô cùng thất vọng, khi ấy, tôi biết mình gặp chuyện lớn - không phải vì tôi sai, mà là vì xui xẻo mới bước chân vào cái cửa hàng này. Trông bề ngoài nó thật tươm tất, gỗ quý phả hương, trang sức bày biện gọn gàng. Vậy mà thái độ - chẳng đáng một xu.

Trên đường áp giải, không ai nghe tôi giải thích. Cách tôi ăn mặc thường biết là người có tiền, vậy mà họ vẫn còng tay tôi - bất chấp. Chỉ cần họ đưa ra hình phạt về tiền thì than ôi! Họ rõ chỉ muốn moi tiền tôi chứ không nói lý.

Rồi - khi ấy, khi chúng tôi đặt chân ra khỏi cửa tiệm một bước - một người đàn ông xuất hiện. Mái tóc đỏ ươm như máu mật, rực rỡ đến khôn lường. Và cảnh nọ đã dẫn chúng tôi đến đây. Khi tôi ngỏ lời muốn mời ân nhân mình một bữa - mời người vừa cứu tôi khỏi đám cảnh sát và cả cái cửa tiệm trang sức gàn dở.

Thật tình cờ, người ân nhân lại là “Phù thủy đỏ” nổi tiếng mà tôi đã tìm kiếm bấy lâu nay. Dẫu biết chỉ là tương đối, nhưng chuỗi xui xẻo thường là khởi đầu đáng yêu cho sự may mắn bất ngờ.

Hôm nay tôi trúng số rồi, một mũi tên trúng tới hai cái đích.

Nghĩ đến đây, tôi quan sát người đàn ông tóc đỏ đang ngồi đối diện mình - ngài Sergio Battista, khi chúng tôi vừa kết thúc gọi món.
User avatar
.2211a
Posts: 6
Joined: Thu Jul 10, 2025 6:43 am
User avatar

Post by .2211a »

Re: Tựa như nhân duyên.



Sergio ngồi đối diện người phụ nữ, hai tay đặt trên mặt bàn đang đan vào nhau, tấm lưng hắn thẳng tắp, nét mặt hoà nhã.

”Thật ra thì cô không cần phiền phức thế này đâu, một lời cảm ơn đã là quá đủ cho tôi rồi quý cô.”

Trái ngược với lời nói, thật ra hắn cứu cô ả vì tiền, chỉ vậy thôi. Lúc đó Sergio đang vật vờ trên phố, nghĩ cách kiếm tiền vì sạp bói toán ế ẩm của mình. Chẳng hay con mồi đã ngay trước mắt, hắn chọn cô vì đã quan sát đủ lâu để biết người này không phải kẻ trộm, từ quần áo lẫn trang sức đeo trên người toàn là hàng chất lượng, nhưng cô ta mang nét mặt của kẻ thiếu may mắn.

”Đây là lần đầu cô tới Luân Đôn đúng chứ? Trông có vẻ không giống người ở đây lắm.”

Để cứu cô ả thoát khỏi vụ tình nghi trộm cắp, Sergio đã đưa ra danh thiếp giả với nghề nghiệp là bác sĩ, hắn bảo rằng cô chủ của mình mắc chứng rối loạn ký ức tạm thời, nếu không đưa về cơn kích động có thể gây nguy hiểm cho mọi người. Một cái cớ hoàn hảo giúp cho hắn kéo cô thoát khỏi sự vụ này, cũng tiện cho hành động tiếp theo của hắn.
110.b
Posts: 2
Joined: Fri Jul 11, 2025 11:29 am

Post by 110.b »

Re: Tựa như nhân duyên.


Tháng 8 năm 1850.
5 giờ chiều.


Cho đến phút giây đây, tôi vẫn không sao kìm lòng nể phục. Quả nhiên là thế gian muôn màu muôn vẻ, quả nhiên là vạn biến lắm tôi mới lạnh lòng chấp nhận cái cảnh làm một bệnh nhân trông vừa nhìn là biết bị tâm thần.

Nhưng dẫu sao; có lòng giúp đỡ, có lòng đáp lại là điều phải biết. Mặc dầu trông quý ngài đây, có chút, gian thương. Nhưng đánh giá qua vẻ bề ngoài ắt là điều không nên. Nếu bị lừa thì coi như xui; nếu đến vì muốn cứu người chuộc lợi vậy cũng không vấn đề. Một bữa ăn thôi, độ ấy thì tôi lo được.

Tôi lên tiếng.

- Xin đừng câu nệ, cứ gọi thêm món nếu ngài muốn. Đây cũng là tấm lòng của tôi.

Tôi cười, ôn hòa vui vẻ - chân thành cảm ơn ân nhân, trả lời thêm.

- Và vâng, tôi là lữ khách, quê nhà của tôi tại nước Nga xa xôi. Mong sao có thể làm quen với quý ngài “Phù thủy đỏ” vang danh.

Tôi nhẹ cúi đầu chào hỏi, rồi tiếp lời.

- Tôi biết mình đột ngột, nhưng tôi được biết ngài có khả năng xem bói tài tình. Liệu tôi có thể hữu duyên trở thành vị khách tiếp theo của tiệm hay không?

Nụ cười vẫn còn, đâu đó nghiêm nghị hơn.

Tôi vừa đặt chân đến London đã nghe người ta đồn thổi về “Phù thủy đỏ” - chỉ cần có tiền là có dịch vụ. Tôi đã luôn kiếm tìm - với khao khát lắng nghe tiếng nói tâm linh trả lời vạn những câu hỏi trong lòng bồi hồi từ thuở còn thơ. Cơ bản cũng gặp qua trăm kẻ hữu danh vô thực. Chỉ là không sao, cũng không phải tất cả đều là lừa đảo, nếu được biết thêm một người có thể chạm tới tâm linh thì thật tốt quá. Rủi ro này tôi chấp nhận được.
Last edited by Narrator on Sun Jul 27, 2025 2:03 am, edited 2 times in total.
Reason: Updated via helper
Post Reply
1 post • Page 1 of 1