Rồi luôn, rồi luôn!
Tháng 8 năm 1850.
8 giờ sáng.
- Bà thì biết cái gì? Loại già nua như bà có gì để tôi phải lấy à!
Lại là một pha chặn đầu quá đỉnh và đẳng cấp đến từ phía cô gái xúng xính khoác lên bộ váy hồng thẳm - chắc bộ sưu tập của nhà mốt nào đó dạo đây, hẳn ra cô ăn chơi lại có tiền. Nhưng chao ôi nhìn đi bà thím áo tím đã già với cái làn da rạm nắng mà xám ngoét đang tóe lên tia lửa - inh ỏi không ngừng kìa.
- Ôi tôi không cần biết! Rõ ràng là cô ta đã trộm đồ của tôi! Đừng có mà dở trò ở đây, cái loại phụ nữ chỉ biết câu dẫn đàn ông!
- Hả? Bà nói cái gì cơ!
Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng reo hò kinh ngạc.
Nó - Loldre Soldr cha sanh mẹ đẻ tới giờ luôn có cái tánh tò mò hiếu kỳ ham vui thích hóng hớt, có chuyện là phải có nó, thiếu nó là chuyện không vui. Ví von cái vụ chĩa mắt này là ăn dưa, thì nó sắp đạt giải buôn dưa rồi. Nó lia được một pha quá đỉnh - một pha mà cô váy hồng vừa dậm phát chân là bà thím đối diện liền có những biểu cảm đi ngay vào lòng người, lòng đất? Lòng người? - Mà thôi, ai lại quan tâm cái đó, nhỉ?
Nó cắn miếng táo tươi mọng nước, cái giòn ngọt tỏa ra trong miệng.
- Ối vụ này căng à nha, xem chừng sắp đánh nhau to. Tôi cá là cảnh sát sẽ tới sớm thôi.
Nó thong thả tận hưởng, nhai chậm nuốt kỹ mà cảm thán. Nó ngồi trên băng ghế với cậu chủ sạp, hết sức tự nhiên mà cười lười biếng khoái chí - hệt như gặp được người bạn thế kỷ sẻ hết tâm tư trong lòng. Trông cậu Augustus chủ sạp thẫn thờ như không quan tâm thế đời, vậy mà buôn dưa thì đưa lắm.
- Tiện tí về lấy luôn cho tôi lốc sữa nhé, thu hoạch tốt đó anh bạn.
Dứt lời nó châm điếu thuốc, tiện phóng khoáng lịch sự mà mời chủ sạp một điếu. Xem đi, có đồ ăn ngon, có nắng nhẹ buông, có trời xanh ngát và mây trắng tựa, có chuyện để nghe - có lời để kể, và hơn cả hết là có chỗ để vừa ngồi vừa bà tám. Nói đi, còn điều gì tuyệt vời hơn?
Có lẽ cái tiếc nuối nhất là không biết thực hư thế nào - không được theo dõi từ đầu là mất mát lớn.
Nó vốn chỉ hóng qua loa thôi, mà có vẻ là chuyện bé xé to nên thời lượng ngày càng dài. Xét thấy hơi mỏi chân nên nó bừa phứa sạp hàng nào ngồi - tiện làm ngay bữa sáng. Hay sao cái sạp này gần nhất, thêm linh cảm nháy mạnh rằng sẽ là một nơi đắc địa, vậy là nó bèn ghé vào - quả nhiên không lầm. Đúng là, chỉ mấy vụ này nó mới lười biếng tùy tiện thế ấy thôi.
Nó bắt đầu thả rông cho đầu óc mình rỗng tuếch, biến hóa thành sinh vật đơn bào không não mà thờ ơ hóng tiếp. Trông nó như mộng giữa ban ngày.
Last edited by Narrator on Sat Jul 26, 2025 11:09 am, edited 1 time in total.
Reason: Updated via helper
Reason: Updated via helper
Thời gian: XX.08.1850 | 8h sáng
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Tôi cá là mấy người xung quanh cũng chẳng định hô hoán gì đâu. Mà vụ này ấy, lên đồn thì cũng chỉ cảnh cáo mà thôi. Trừ phi họ lao vào nhau, rồi một trong hai người gãy gót giày, hoặc rách váy... Lúc ấy mới có cơ sở để bồi thường, nhỉ?"
Lại là một ngày mà thằng nhóc nhà Remington phải mang rau đi bán giúp gia đình mình, và lần này nó lại chọn dựng sạp ở quảng trường Bloomsbury. Đúng ra ngày hôm nay cũng chẳng có gì thú vị lắm, vài vị khách qua lại, mấy người đứng trả giá, một anh chàng hỏi về cách phân biệt phô mai bò và phô mai dê... Augustus vốn nghĩ ngày hôm nay sẽ trôi qua một cách hết sức nhàm chán và bình thường, ấy là cho đến khi bên kia đường xảy ra một vụ náo loạn. Cái tiếc duy nhất của cậu ta là ban nãy bận tính tiền cho khách nên không theo dõi được đoạn đầu, nhưng hiện tại thì lại có bạn cùng buôn chuyện nên cũng không buồn cho lắm.
"Một lốc sữa khuyến mãi thêm hai trái táo nhé, hay là chị thích phô mai hơn? Phô mai dê ăn kèm với bánh mì cũng thi thú lắm, hoặc trứng. Trứng thì tôi có-"
Nghe người bên cạnh nói, Augustus hơi dời mắt khỏi đám đông bên kia mà cúi xuống nhặt vài món lên chào hàng. Tay trái cậu cầm nửa bánh phô mai, tay phải thì cầm một giỏ tầm năm sáu quả trứng rồi giới thiệu với Loldre một cách nhiệt tình.
... Mỗi tội vì nhiệt tình quá nên hoàn toàn không phát hiện ở phía bên kia, cô gái váy hồng lúc này đã nhặt một chiếc giày cao gót mất đế từ thùng rác ven đường rồi ném vào bà thím nọ, mà chiếc giày thì lại bay trật hướng...
@110.b
Tháng 8 năm 1850.
8 giờ sáng.
Nó cười thoải mái.
- Ăn uống thì tôi không rành đâu. Hay tôi lấy hết nhé, mỗi thứ một tí. Ôi cơ mà nếu đánh nhau to quá, khéo lại lan sang tận đây thì hỏng.
Song, đột ngột có tiếng phụ nữ thét vọng từ phía đám đông đang ồn ã.
- Tránh ra! Tránh ra đi bên kia ơi!!
Rồi luôn, rồi luôn!
Nó trơ mắt nhìn thứ vật thể lạ đang phi tới theo loạt quỹ đạo không tưởng khi quay người ra sau.
Keng.
Một chiếc giày cao gót, một chiếc phô mai tươi trơ chọi nát bét trắng ngoét giữa trời London trong xanh 27 độ.
Là một cảnh tượng hết sức hãi hùng mà chỉ cần nghiêng người chậm một giây thôi thì chiếc guốc ngang gương mặt này sẽ rơi vào đầu Lorldre Soldr. Nhưng may sao - may sao cho số phận nghiệt ngã và kiếp đời nô lệ sống an sinh này - đôi guốc đã chọn miếng phô mai dê gần giữa sạp hàng.
Sự im lặng bao trùm không gian, nó nhìn Augustus 2 giây - 2 giây của cơn khủng hoảng, của cái mồm gở lở và của cú sốc đầu tiên trong ngày.
Được rồi.
Được, rồi.
Nó cố ngăn bản thân tưởng tượng về cái cảnh bị chiếc guốc rơi trúng đầu cùng cái tay nhẹ nhàng đưa lên một cách chậm chạp muộn màng.
Hết sức là, khó tả.
Nó vẫn bất động - vẫn ngồi ấy, tư thế ấy. Nhưng mọi người xung quanh đã bắt đầu đẩy đưa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi ngôn từ kẹt lại trong cuống họng. Nó lặng im một cách, nhọc lòng..
Có lẽ là.
Rồi cô nàng váy hồng vội chạy tới.
- Ôi chao, ôi, ôi, ôi! Xin hãy thứ tha cho tôi, là do tôi quá bốc đồng.
Vâng, thứ tha cho cái số phận hẩm hiu của chiếc guốc, à không, miếng phô mai.. Và, cả cậu Augustus nữa. Dù sao đây cũng là hàng nhà làm mà, không ai lại không tiếc đứt ruột đứa con tinh thần mình hết lòng cố gắng.
Nó khẽ ngó qua xem phản ứng cậu chủ sạp.
Đằng sau vẫn văng vẳng tiếng cười khoái mà độc của thím áo tím.
- Đáng đời chưa! Cái loại bán hoa! Ném còn không trúng thì làm được gì?!
- Ôi!!!
Cả dàn đám đông ồ lên, trong đó có cả nó. Mồm nó há ra rồi đây, thật sự có thể tồn tại một người đến mức này đấy ư? Không cần biết đúng sai đâu nhưng câu nói này chắc chắn là vượt biên rồi.
Cơ mà vượt hay không vượt thì hình như vụ gây lộn này sắp lan sang đây! Không ổn, không ổn nha.
Last edited by Narrator on Sun Jul 27, 2025 11:46 pm, edited 4 times in total.
Reason: Updated via helper
Reason: Updated via helper
Thời gian: XX.08.1850 | 8h sáng
Địa điểm: Bloomsbury Square
"Chẳng mấy khi được phục vụ khách sộp, lấy hết luôn cũng được! À nhưng mà, gói hàng thì để xong sự vụ bên kia rồi tôi gói sau cho chị nhé? Dù sao thì..."
Mắt Augustus hơi sáng lên khi nghe người bên kia bảo cái gì mà lấy hết, tuy nhiên, thằng nhãi vẫn vô cùng tỉnh táo mà chậm rãi đưa tay trỏ sang phía bên kia đường rồi trỏ về sạp hàng của mình. Đại ý là, bán hết đồ thì nó có thể bắt xe về lại nhà rồi, nhưng bán xong sớm quá thì làm sao xem được bên kia cãi cọ thế nào?
Nên là, đợi tàn cuộc rồi bán hàng tiếp cũng không vội. Dù gì thì hiện tại cũng chỉ có mỗi Lorldre làm khách sạp rau, Augustus thầm nghĩ.
Đáng tiếc, cậu ta cũng không nghĩ được lâu lắm, vì gần như ngay sau đó thì một chiếc guốc đã lộn nhào trên không rồi đáp cái bẹp xuống bánh phô mai trước mặt thiếu niên tóc đỏ.
Augustus: "..."
Sau đó còn nghe tiếng cười của bà thím bên kia.
Augustus "..............."
"... Ôi trời."
Nếu Lorldre nhìn sang, cô sẽ thấy thằng nhãi tóc đỏ hơi đưa tay kéo lại mũ của mình, vẻ mặt trông không được tươi sáng cho lắm. Tuy thế, nó vẫn nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt rồi cúi xuống nhặt bánh phô mai lên dúi vào tay cô nàng tóc hồng kia mà cười bảo.
"Dù sao cũng lỡ rồi, hay cô mua giúp cháu luôn nhé. Mua rồi thì làm gì cũng được ấy!"
Người kia nghe đến đây thì mở to mắt, nhưng dường như nghĩ đến chuyện gì đó, cô hơi lưỡng lự rồi gật đầu với Augustus, sau đó cầm bánh phô mai - còn treo chiếc guốc của mình trên đó mà ném thẳng sang phía bên kia đường.
"Bà thích nhận vơ đồ của người khác lắm chứ gì! Thế thì nhận này! Cả cái này nữa!!"
Vừa nói, người phụ nữ nọ vừa nhặt hai luống bắp cải bên cạnh mình rồi ném về phía bà thím nọ, nhìn cứ như lễ hội ném rau hay gì đó vậy.
Còn Augustus thì nhìn sang Lorldre, thì thầm.
"Chị muốn mua thêm gì thì chọn nhanh đi, tôi nghĩ không còn nhiều thứ sau vụ này nữa đâu..."
@110.b


