The Mechanical Ghost and Other Afternoon Problems

Đằng sau khung sắt phủ dây thường xuân và ô kính màu hổ phách, các thi sĩ tranh cãi trên khăn ăn loang mực, họa sĩ đổi bản vẽ lấy ly cà phê đậm, còn bức tường cyra quán là một tấm canvas hỗn độn các tranh vẽ dang dở, tờ rơi cũ kỹ, và thơ viết bằng phấn trắng.
User avatar
yu.logia
Posts: 9
Joined: Sun Jul 13, 2025 11:52 am
Trích từ On the Behaviour of Ghosts in Mechanical Systems—“Về Hành vi của Linh hồn trong các Hệ thống Cơ giới”
(London: Nhà xuất bản Ashgrove, 1847)
Người ta thường cho rằng những thực thể vô hình không chịu ảnh hưởng bởi các định luật vật lý. Tuy nhiên, trong quá trình quan sát các hiện tượng ma ám, đặc biệt là những trường hợp liên quan đến thiết bị chạy bằng bánh răng hay thủy lực, tôi ghi nhận một điều lặp đi lặp lại đầy rắc rối: các bóng ma không vượt qua cỗ máy—chúng tương tác với nó.

Một trường hợp nổi bật tại vùng Surrey ghi nhận bánh guồng của một cối xay liên tục bị kẹt, mỗi lần đều kèm theo tiếng một phụ nữ đọc kinh Lạy Cha bằng tiếng Đức Trung Cổ. Khi tháo trục máy ra kiểm tra, không phát hiện bất kỳ vật cản nào—chỉ có mùi oải hương lẫn sắt gỉ phảng phất trong không khí.

Điều này cho thấy hoặc là các hồn ma có sự “đồng cảm cơ học”, hoặc—càng đáng suy ngẫm hơn—là chúng không rành về cơ khí. Bởi nếu một linh hồn thật sự không bị ràng buộc bởi hình thể, tại sao lại bị cản trở bởi các bánh răng và đòn bẩy? Có lẽ người chết vẫn giữ lại thói quen của người sống. Có lẽ, đến cả linh hồn cũng cần học cách vận hành một bộ truyền động.

Cần tiếp tục nghiên cứu thêm, lý tưởng là không có sự can thiệp của giới tu sĩ hay kỹ sư—hai nhóm đã nhiều lần cho thấy sự thiếu kiên nhẫn với cái gọi là chưa thể khẳng định.
Last edited by yu.logia on Wed Jul 23, 2025 1:13 am, edited 1 time in total.
User avatar
yu.logia
Posts: 9
Joined: Sun Jul 13, 2025 11:52 am
User avatar

Post by yu.logia »

[Ngày 15 tháng Hai, năm 1851 – 14:00]

Không khí buổi chiều vỡ ra mỏng như mặt sữa vừa nổi váng, ánh nắng nhạt xuyên qua màn sương đọng lại thành dải lụa vàng ố trên mặt bàn đá lạnh. Dòng người đi lại bên kia đường, nhưng ánh mắt của họ, thỉnh thoảng, lại rẽ sang bên này.

Có một cậu trai trẻ ngồi đó—dáng ngồi ngay ngắn mà không cứng nhắc, tóc dài xõa qua lưng, phần đuôi khẽ rung theo gió. Trước mặt là một ly mocha còn bốc khói, bên cạnh là đĩa bánh màu đỏ thẫm—thứ đặc sản Linzer dường như chỉ có mặt để gợi nhắc rằng quê hương của cậu không thuộc về đây. Và một cuốn sách khổ lớn bìa nâu đỏ đặt mở trên đùi.

Mắt cậu dõi vào trang giấy, môi mím hờ, đầu nghiêng như đang cân nhắc một điều gì đó giữa thật và tưởng tượng.

Trên vai cậu là một cô mèo tam thể.

Cô đứng thẳng, bốn chân nhỏ gọn đặt vững trên mặt vải áo khoác, đuôi vắt gọn ra sau cổ cậu, mắt nhìn xuống trang sách. Gần như nghiêm túc. Mèo không phải hiếm ở London, nhưng mèo đọc sách thì hiếm—và mèo có vẻ phán xét sách cùng chủ nhân thì chắc chắn là một giống riêng.

Đôi khi cậu quay đầu về phía cô mèo và hỏi, bằng thứ giọng có vẻ hoàn toàn thành thật: “Fräulein, cô thấy đoạn này hơi khiên cưỡng, phải không? Một hồn ma không thể tác động lên bánh răng trừ khi nó hiểu thế nào là tỷ số truyền động...”

Không ai biết rõ cậu đang đọc vì đam mê hay chỉ để trêu ngươi ba vị kỹ sư đeo kính ngồi bàn đối diện—những người đã đổi ba lượt trà mà vẫn chưa thôi liếc về phía cậu, với ánh mắt của những kẻ bị ám ảnh bởi sự sai lệch nhỏ nhất trong trật tự logic.

Rhode chẳng buồn để ý. Cậu vẫn lật trang, vẫn nghiêng đầu, vẫn hỏi cô mèo bằng một giọng đều đều: “Fräulein, cô có nghĩ người ta sợ ma vì chúng vô hình, hay vì chúng không bị ràng buộc bởi giờ giấc?”

Fräulein không trả lời. Nhưng có vẻ cô nghĩ là cả hai.
Post Reply
2 posts • Page 1 of 1