[Story] Slaughterer of St. Bartholomourn

Sương mù của bến cảng chưa bao giờ vơi đi, nó chỉ đôi lúc dịu đi, đôi lúc lại dày đặc như hơi thở ngột ngạt của một kẻ bệnh tật. Weeping Pier là một cảng biển cư ngụ tại bến đông của London - nơi bình minh không thật sự tràn ngập ánh sáng, nơi hải âu luôn lặng tiếng.
User avatar
Narrator
Site Admin
Posts: 52
Joined: Sat May 10, 2025 10:20 am



Mặc cho hơi ấm mùa xuân đang dần trở về với thủ đô London, cái lạnh run của Weeping Pier không quan tâm đến thời tiết hay bất kỳ thời điểm nào trong năm. Hôm nay cũng vậy, con cảng bị bao phủ bởi sương mù, với những người lao động ủ rủ làm việc, kiếm lấy đủ phần tiền cho nửa còn lại còn lại của chiếc bánh mì khô khốc của tiệm nọ; chỉ vậy thôi là họ có thể an tâm mở mắt dậy vào sáng tiếp theo. Thoang thoảng sau làn sương mù ấy là những bóng đen khổng lồ xếp thành hàng của những chiếc thuyền cập cảng, cùng với tiếng roi chan chát và những tiếng bước chân loạn nhịp của những người làm việc trên thuyền.

"Chào các vị buổi chiều." Vị tuần tra thuộc Scotland Yard tiến về phía các bạn. "Tôi là Thanh tra Lestrade. Các vị không nên ở đây lâu. Con cảng này không an toàn, đặc biệt là vào khoảng trở chiều này."

Ông đoán được là các bạn không phải người quanh đây, dựa trên trang phục chỉnh tề và tác phong không lượm thượm như những kẻ qua lại hằng ngày quanh Weeping Pier.

"Là tới điều tra quỷ đội lốt phải không? Tao biết mà!" Tiếng nói lớn bật ra sau lưng khiến một số bạn giật mình. Đó là một gã - chắc là ăn xin - với một chai rượu trên tay. Gã trông say. Bước chân đầu gã bước 1 thước, bước sau gã bước 2 thước, suýt ngã sang trái, xong bước đánh vòng sang phải. Dù không có quỹ đạo rõ ràng trên cách gã đi nhưng sau một lúc bạn hiểu ra là gã đang tiến đến gần Lestrade. "Là nó có thiệt he! Mạng này là mạng thứ tư rồi he?"

"Đó không phải chuyện của ông." Thanh tra Lestrade, với thái độ lạnh băng, đáp lại gã ăn xin. "Và ông cũng nên về nhà."

"Ý mày là chỗ dưới gầm cảng đằng kia hả? Ha ha ha!" Gã ăn xin cười sằng sặc. "Nó mà mổ bụng tao chết lúc tao ngủ tao cũng đếch có ngạc nhiên. Tao còn mừng nữa kìa!"

Xong gã đi loạng choạng về phía cái gầm càng chỗ gã chỉ. "Nhà cửa cái đếch gì mà ngủ khi tụi nhà giàu tụi bây lấy hết rồi." Gã lẩm bẩm, xong nốc rượu, xong sặc rượu đầy nền đất. Rồi gã cứ thế ngồi bệt ra chỗ gạch đá lạnh buốt chỗ "nhà" gã mà ngồi thẩn thờ nhìn biển. Từ chỗ ngồi đó bạn dám chắc gã cũng chẳng thấy nổi mặt biển nhờ ơn của làn sương dày đặc.

Free role
Các player có thể role tự do trong lúc đợi diễn biến kế tiếp.
Player có thể role với nhau để trao đổi giới thiệu nếu đây là lần đầu gặp mặt, hoặc hỏi chuyện với NPC để lấy thông tin.

NPC có thể tương tác
- Lestrade
- Gã ăn xin

@.2211a @tangki_ @Miên @clementine
My signature
User avatar
tangki_
Posts: 5
Joined: Tue Jul 22, 2025 1:52 pm

Thời gian: [Story] Slaughterer of St. Bartholomourn
Địa điểm: Weeping Pier

Cơ bản là khi đi hóng chuyện thì người ta hay làm tụ tám với mấy bà hàng xóm xung quanh nơi có vụ việc để được nghe nhiều hơn. Mà 'bà hàng xóm' ở đây thì lại là một gã ăn xin, cũng dễ đút lót miếng.

Harriet lon ton lại gần chỗ gã, rồi cũng ngồi bệt xuống nền đất như gã. Cô cười, rút trong áo khoác ra một chai rượu - rượu xịn, ở Weeping Pier này thì chắc hiếm ai được nếm.

"Chú chú! Chú ở ngay gần đây chắc cũng phải nghe thấy gì rồi ha? Hoặc có quen ai nghe thấy gì, con nghĩ mấy cái tin đồn cũng từ đó ra thôi."

Bấy hồi liền dúi chai rượu vào tay gã, xích xích lại gần như bạn nhậu.

"Chú uống với con một chầu rồi kể con nghe với. Người ta nói, miếng rượu là đầu câu chuyện nha chú!"

@Narrator
Post Reply
2 posts • Page 1 of 1